1/11/25

Chânbước Chênhvênh

Truyệnngắn: Phan Cung-Nghiệp

(Đăng trên Tiềntuyến, số 2499 — 17/6/1973, trang Vănhọc Nghệthuật, kỳ 147)

x X x



Chứngkiến thịtrấn mấthẳn sinhkhí sống bìnhtại nhưxưa. Tìnhhình chiếnsự toànquốc khẩntrương hẳnlên từ cuộc xuaquân xâmlăng vượt Bếnhải của Cộngsản. Mọingười đểlộ nét loâu ramặt.

Mấy ngày trướcđây, xecộ ditản dậpdìu rời thịtrấn. Những chiếcxe về Quinhơn tảncư dânchúng rờikhỏi miếngđất dấuyêu của họ. Dânthịxứ bặtvắng dầndần trên thịphố, lẫnquất chỉ còn những khuônmặt của dântỵnạn từ Hoàiân, Tamquan đổxô về Bồngsơn tìm chốnanlành. Những chuyếnxe… 

Thư khá bốirối về tìnhhình hiệntại. Nửa muốn về Quynhơn với chị Thiên vì sợ chị ngóngtrông. Nửa muốn ởlại với mảnhđất mà Thư thươngmến. Một cáigì thật đằmthắm nổidâng trong tâmtưởng Thư về Bồngsơn. Khó nói, khó cóthể nhậnthức rõràng được điềuđó. Hẳnnhiên thứ tìnhcảm ấy thiêngliêng vôcùng. Ngườita đã đi, bỏđi.

Lầnđầutiên thịtrấn này ngậpchìm trong nỗi đedoạ khốnkhổ hơnbaogiờhết.

Thư đâmra bùingùi xúcđộng. Ngày về thămlại Bồngsơn chínhlà ngày ngườingười lũlượt dắtdìu nhau bỏđi. Ngượcvề chốn anbình giảtưởng mà Thư đã sống từ thuở lớnlên đến bâygiờ cũng đã có quá nhiều cựcnhọc. Thànhphố của annghỉ, của dongduổi bìnhyên, không âulo, khôngphải sợhãi với mọithứ antoàn nhưnhứt. Thư nghelòng hếtsức xótxa. Nhưng dùsao Thư vẫncòn tronglòng niềm tintưởng để ởlại chờđón tinxa.

Gát chiếc nạnggỗ bêncạnh, Thư ngồixuống bựcthềm đốtthuốc hút ngó mônglung. Nắng đổ trắngxoá xuống mặtđường imquạnh. Thịphố lưathưa bóngngười qualại, nhà nốitiếp sansát nhau là những cánhcửa đóng lớtphớt chỉ còn đôiba nhà nán ởlại như chờđợi nỗi annghỉ mongmanh. Thư khẽ thởdài. Bọn họctrò mộtsố lớn đã rời Bồngsơn từ tuầntrước, vì lúcđó đã có tin nẫu về bắt đem đi những họcsinh mườibốn mườilăm tuổi trởlên để chíchthuốc kíchthích chiếnđấu. Trườngốc đóngkín cửa. Thầybà lầnlượt bỏđi. Đôilúc Thư cũng thấy hết tintưởng ở mình, còn có ai ởlại đâu?

Thư nhắmmắt lại, cảmthấy khóthở, cố dồnhết thầntrí laođao vào nỗilãngquên. Tiếng bom nổ dội từ bênkia ngọnnúi trọc đầu rềnvang cả mặtđất, tiếng phicơ, tiếng súnglớn súngnhỏ nổrền bênkia sông. Tiếng đạiliên trút sang bênkia cầu từ những ôcửa trựcthăng nổ nghe giòngiã. Mởmắt ra — chắcchắn Thư sẽ nhìnthấy từ miền rừngnúi những cụmkhói cấtcao.

Triệu trởvề. Triệu dựng chiếc xeđạp dưới hiênnhà trởvào. Triệu nhìn Thư cười, mồi điếuthuốc rồi ngồixuống cạnh Thư. Thư thoảng nghethấy Triệu thởdài, Thư hỏi vuvơ vàiba câu thỉ thấy Triệu lắcđầu.

Triệu nói Cộngsản đã trànngập Hoàiân, nẫu đang đánhrút để trútvề Bồngsơn. Thư cười hỏi: “Anh sợ?”  Triệu lắcđầu nhènhẹ: “Tôi ởlại cho đến phút cuốicùng.” 

Mới hồisángsớm, đạn nẫu pháokích từ bênkia đầunúi vào thànhphố làm chết trọn một giađình năm người mà Thư có quenbiết. 

Cănnhà sụpđổ, khói nghingút bốccao và chẳngai buồn chôncất những xác thâyngười vụnnút. Đó là nhà của ông H. dưới khu phố mới, vài ba quảđạn lọt vào quận, línhtráng thươngvong được đưavề nhàthương thịxã hết. Ở khu nhà thương, trongkhi dânchúng đã bỏđi hết chẳngcòn sótlại một ai, lính từ Trungđoàn đỗquân về đóng ởđấy. Dây kẽmgai giăng tứtán. Lính đóng dọctheo các lộgiới. Mấy ông Bácsĩ TântâyLan đã bỏvề Quynhơn, bịnhviện chỉ còn sótlại vài ba bácsĩ Việt và mấy ytáviên với lòng xaođộng.

Triệu hỏi Thư dùngcơm chưa, Thư nói rồi.

— Đằng nhà Thế? Triệu hỏi. Thu khẻ gậtđầu. Rồi Thư thấy Triệu imlặng, mồhôi rướm trên trán Triệu, tóc rối xoảxuống vầngtrán với đôimắt lờđờ nhìn qua đôi kínhcận làm Thư ngỡnhư Triệu đang khóc với đôimắt ướt!

Đạnbom tiếptục nổ ìầm trên núi bênkia sông. Khói bốclên từng cột caongất trong nắngchói. Thư imlặng chẳngmuốn nóigì, Chiếc châncụt, đôinạng đã làm Thư mệtchán từ thuởnào – để giờ chứngkiến thêm bộmặt thực của chiếntranh làm lòng Thư lại thêm ngaongán. Buổitrưa và nắng. Thịtrấn cùng nỗi imvắng. Đãcó lệnh giớinghiêm từ sáu giờ tối đến sáu giờsáng. Khuphố imlìm với những caoốc được trưngdụng làm nơi phòngthủ với những baocát chấtđầy và súng sắt đenđủa dọcngang làm khôngkhí trởnên khóthở nặngnề. Kẽmgai giăngkhắp ngãba ngãtư đường vào thônxóm, chùachiềng, chợbúa, vàora và bệnhviện v.v…

Đủthứ làm Thư chóngmặt. Lính được thả dọc hết thịphố, những cái nónsắt, súng lênđạn – và nỗi imlặng làm khônggian thêm côtịch nặngnề. Buổitrưa đang qua và sẽsắp hết một ngày. Mặttrời cònđang lừngchừng, rồi sẽ lặn.

Hồiđêm, đang ngủ Thư và Triệu bỗng giậtmình thứcgiấc vì nghe đạnbắn nổ ran hướng dốc đồi mười. Thư trởngười mởmắt trôngra ngoài khung cửasổ thấy rõ những trái hoảchâu treo lơlửng trên nềntrời tối vànghoe. Cộngsản đã về đồi dốc! Còn baoxa nữa sẽ đến Bồngsơn? Thư bănkhoăn loâu và Thư nói với Triệu nhưthế. Triệu cười bảo mai mình cũng nên làm một căn hầm cát nổi để đề hòng những sựviệc bấtngờ. Thư hỏiđùa: “Bấtngờ hay tìnhcờ đây ôngbạn?” Triệu cười lớn bậtdậy:

— Thôi ngủ chẳngđược – ông có nghe quận đềba 105 lên dốc không?

Thư cũng bật trởdậy chốngnạng lò dò trong bóngtối bật diêm thắpsáng câyđèn dầulạc trong cănnhà imtối. Triệu đunnước phatrà. Thư biết mình sẽ chẳng ngủ được nữa rồi.

Đạn nổ rònrõ với tiếng đạnbay réo vivút xétrời… Trêncao từng quả hoảchâu được bắnra chóisáng lunglinh. Một mãnh ánhsáng lùaqua khung cửasổ nhỏ, chạydài như bóngnắng mây che. Đêm đang imsâu đã bị khuađộng bởi tiếng súngnổ vangtrời. Thư chợt losợ nẫu trànvề ở miệt cầutre trên Huyện Hoàiân.

Nước đang đun sôilên. Triệu lúicúi bỏ trà vào chiếc canhựa lớn, nói đùa: 

— Giờnày sướng nhé anh Thư; chủnhân cănnhà nhường quyền khaithác cho bọnmình – mai mình cũng nên kiếm một cô nào cho vui đêm. Thư bật chửithề trong miệng: 

— Giỡn hoài cậu. Gái ditản chiếnthuật về Quynhơn hết rồi, còn có ai mô? Triệu cười với điếuthuốc cắm nghiêng trên đôi bờmôi khô toả khói lờmờ trong vùng ánhsáng vàngvọt của ngọn đèn dầu.

Những ngụm trà nóng bốckhói thơmngát hươnghơi. Một chút men đắng ngọtlịm trôiqua cổ làm Thư dễchịu đôichút. Thôi. Mặc hết! Mặccho bomđạn nổ tơibời. Mặccho đêm rựcsáng hoảchâu. Thư cốgắng quên thựctại khốnkhổ này. Thư muốn hưởng mộtchút cáithú đằmthắm bên lytrà và tránh không nghĩvề chiếc châncụt của mình và đôi nạnggỗ.

Triệu vẫn giữ nụcười trênmôi. Suốtđêm tiếng súng nghe nổ đều. Từ khu quận nằmtrên đầucầu, tiếng kẻng báođộng vanglên trong thanhlặng, Xaxa tiếng đạibác câu về dốc, theosau là tiếng nổrền và mặtđất nghenhư runglên từngchặp. Thư ngãngười tựavào vách hútthuốc. Triệu ngồi xếpbằng trên giường, nhịpchân khoẻ và mạnh như đang cốgắng lấnát tiếngsúng.

Đêmsâu súngđạn sắp trànvề thịtrấn. Trong cănnhà tịchmịch hai bóng người ngồi nhìnnhau qua thứ ánhsáng lờmờ của ngọnđèn dầulạc với đốmlửa đỏ lelói lànkhói. Gió khua từ lòngsông trôiqua thịtrấn, thổiqua những vòmcây cao khuađộng làm tiếng lá nghe laoxao. Tiếng súng vẫnlà tiếng nổibật vanglên giữa đêmtrường. Mai thứcdậy để thấy có thêm người dân thịtrấn lũlượt bồngbế đưanhau rời thịphố. Chắcchắn thế.

Triệu nói vuvơ về Thế, nhà nó nghèo nên chẳng điđâu hết. Kểra thì tìnhhình chiếnsự cũng thật đángngại. Giọng Thư nói thế, chenlẫn niềm tiếcnuối chuachát. Triệu vẫncứ nhịpnhịp chân, và anh hát nhỏ “Cõng thầy cụtchân qua rẫybắp ruộngnương, cõng thầy cụtchân ôm chiếcnạng trên người…” Thư imlặng nghe lòng bângkhuâng giâylát. Bản nhạc “Trên dặmtrường” mà Thư đã sángtác đã ghilại hết những gì mà Thư muốn nói về Thể, một thứ tình thầytrò thấmthiết tìnhnghĩa baola.

Ngàynào Thư còn dạyhọc ở ngôitrường ngóiđỏ với đôinạng bướcchân khậpkhiễng – một chút thânyêu. Mộtchút thắmđằm hơihướng tìnhnghĩa gắnliền với đất Bồngsơn. Saunày Thư làmđơn xin bãinhiệm và Triệu được bổ về dạy đến ngàynay.

Gần hè rồi, trườngốc chưakịp mãnkhóa đã phải đóngcửa sớm vì tìnhhình anninh bị đặt trong vòng đedọa.

Qua bao đoạntrường, mới thấy tìnhthương, cõng thầy quá bước quá bước sơnhà…” (*) Triệu vẫncòn hát. Tiếnghát trong cănnhà tối vắng bị chìmlẫn trong tiếngsúng vangrền xaxa. Thư nghe một niềm xúcđộng dânglên trong tâmhồn đauđớn. Thư còn nhớrõ những kỷniệm nhọcnhằn đauthương và đằmthắm tình thầytrò ở Thể. 

Hút hết điếuthuốc này, mồi tiếp điếuthuốc khác. Thư và Triệu ngồi lẫn trong bóng đèndầu mờtỏa chờ sáng. Hơn 2:30 giờsáng rồi. Súngđạn vẫn còn réovang ngoàixa. Chắc đang đánh lớn ở dốc, Đồi Mười.

Triệu nói về Cường. Thiếutá Quậntrưởng Hoàng Lê Cường với những dựán về Bồngsơn cùng với sự bànhtrướng kiếnthiết mởlớn thịtrấn Bồngsơn với các đườngxá có mang tên. Triệu nói thật phục ôngta, chưa ông nào làmđược như ổng. Hômtrước còn yên, ông còn nói chuyện dưới trường về cuộc dungoạn núi Bìnhsơn với bọn họctrò nghe thậtđã lỗtai… Giờ chắc đang khốnđốn với tìnhhình hiệntại. Thật khó ngờ.

Thư tỉnhdậy sớm sau giấcngủ muộn níukéo anh vào khoảng thờigian gần sáng — từlúc tiếngsúng đã ngưng nổ ở đầudốc. Triệu còn ngủ mansay. Thứcdậy làm đôiba độngtác thểdục, Thư nghe thểxác mỏirời với khúc châncụt têcứng. Cặp đôinạng qua nách, Thư khậpkhểnh bướcra saunhà rửamặt.

Buổisáng trời giăng mây đen nhuốm mưa, màu ảmđạm, huyhoắc. Thư cố thở từng ngụm dài, tìm chút thoảimái trong từng vũng khôngkhí ngọtlịm. Nắng đã chết. Buổisáng như buổichiều… Bầutrời thấpxuống, ẩmđục. Những cánh lá xanh ngoài vườn nhỏ hìnhnhư cũng muốn rũhéo trong khônggian âmu, têẩm. Gió vờn túalên từ mặtsông ẩmướt, thoảng mộtchút selạnh kìquặc của những ngày đầu hè. Giờ nầy miềnNam đang sửasoạn cho những ngày mưalũ ngậplụt. Bấtgiác những ýnghĩ vuvơ thế đã làm lòng Thư bùingùi chợt nhớđến những chuyến đixa của thời tuổitrẻ. Chiếc chân. Đôi chân đã mấtđi một chiếc. Dòngsông xanh và chiếc chân Thư gởilại làm đờisống anh haomất không ít nỗi bìnhthường, và sự đauđớn ítnhiều.

Buổisáng của một ngày trong phốthị đang bị đedọa bởi súngđạn, trông xơxác. Nhà cửa đóngkín. Đườngphố vắngtanh. Đôiba người lầmlũi qualại với chiếcbóng vậtvờ một luồng sinhkhí héohắt với nỗi thươngđau trong chiếntranh.

Thư chốngnạng loayhoay trước hiênnhà. Trải đôidép caosu xuống nềnđất, Thư ngồibệt lêntrên với cửđộng khókhăn của một kẻ đã bị haohụt mấtđi mộtphần thểxác. Điếuthuốc thắplên, lànkhói trắng baybay và nỗibuồn baybay… ngoài chúng ra khôngcòngì để nốitiếp những ýnghĩ dởdang. Thư vẫn chưa toanliệu chuyến trởvề lại Quynhơn với chị Thiên — chắcchắn là chị đang trôngđợi Thư ghêgớm.

Thư bật thởdài têtái.

Buổisáng trôiqua, đến gần ngọ. Thư lại nghe tiếng trựcthăng bayvề rợpphố. Hoảtiển bắtđầu túaxuống phóngsang bênkia đầunúi. Tiếng chósủa. Tiếngnổ. Tiếng rềnvang. Từng quảđạn bắnđi nghe chóitai, “chảng… chảng…”

Những chiếc trựcthăng đuanhau xối đạn tới mụctiêu phíatrước. Tiếng đạiliên, tiếngnổ. Cộtkhói và lửa. Thư trôngthấy rõ tầmđạn lửa túara in rõ trên nềntrời xámngoặc muốn mưa.

Thư cảmthấy nhứcđầu và chóngmặt, chẳngcòn thiết gì hết. Chốngnạng đứngdậy, Thư quay ngóvào trongnhà và thấy Triệu còn nằm ngủnướng trên giường. Thư bỏđi saukhi khép cánhcửa lại và lòdò khậpkhểnh chốngnạn đi dọctheo vĩahè khuphố ra quán bà Tư. Một ly càphê. Một chỗngồi ọpẹp trên chiếc ghếgỗ nhìnra đường, trông thẳng ra ngãba ở ngõ vào chùa. Kẻmgai! Giăng mắc tứtán.

“Đặcbiệt càphê cho thầy đấy nhé. Nay thì chẳngcòn biết buônbán với ai nữa hết. Cảngày chỉ biết mởcửa trông rangoài nhìn trựcthăng bắn…” Bà Tư cườinói khi mangra cho Thư một ly càphêsữa nóng bốckhói.

Thư mĩmcười ngóngnhìn ra khung cửasổ khéphờ, và chờđợi một cơnmưa mùmịt trút xuống bên ngoài.

Từng ngụm càphê nhỏ đắnglịm. Thư uống thưthả và đốt từng điếuthuốc nghengóng vuvơ chờ ngày qua mộtcách mệtmỏi. Khói caphê bốc từng ngụm bay ngang mũi thơmngát. Thư thởnhẹ, nhìnthẳng ra phíatrước. Ngày đang qua. Súngđạn nổ và mưa sắp trút. Trong căn quáncốc nghèonàn của bà Tư ítra hiệntại còn có chỗ cho Thư laivãng để khỏalấp thờigiờ trốngvắng, buồnnản cựcđộ.

Những ngày bêncạnh chị Thiên ở Quynhơn Thư chẳngbiết phải làmgì, rồikhi giờđây ra Bồngsơn lại tiếptục những ngày sống mộtcách chánchường , và lại phải chứngkiến thêm khungcảnh chiếntranh đang sửasoạn cho một bộmặt mới nhiều thayđổi ở thịtrấn thânyêu nầy.

Súng và đạn. Chưa biết ngàynào thịtrấn nầy sẽ thành bãi chiếntrường. Còn có người ởlại như Thư, sự hiệndiện của họ gâynên niềm tintưởng còn nở lớn trong Thư, Thư chưa muốn rời nó. Đường quốclộ còn thôngsuốt, Thư cóthể rời Bồngsơn bấtcứlúcnào. Vì tin thế nên Thư còn ngầnngừ chưa muốn rờixa Bồngsơn.

Bà Tư ngồi bên kia đầu bàn, nhai trầu nói vu vơ. Trựcthăng bắn coi bộ dữ quá há thầy? Không biết nẫu có trênnúi đó không mà ngàynào cũng bắn hoài. Thư cười nhìn bà nói có chứ sao lại không! Bà Tư khẻ chépmiệng:

— Chắc chết nhiều. Thư lại cười. Điếuthuốc tàn Thư mồi thêm điếuthuốc khác.

— Tạisao, thầy không về Quynhơn với giađình chorồi! Chị Thầy có nhàcửa trong ấy mà!

Thư nói:

— Tôi chưa muốn đi chútnào hết. Chắc chẳngcó chuyệngì đâu. Còn bà saolại chưa chịu đi. Già rồi phảilo đisớm để bọntrẻ còn lại rủi có chuyệngì mới chạyđược chứ…

Bà Tư quaylại nhìn Thư cườibuồn:

— Đi rồi lấy gì sống thầy. Nghèo quá, ởlại còn có chút cơm ăn. Đi là chết…

— Ởlại cũng chết, rũi nẫu trànvề đánh rồi mình kẹtlại cóphải là… chết không?

Bà Tư khẻ thởdài. Bà hỏi:

— Thầy nói thế sao thầy không về Quynhơn đi chorồi?

Trời đang dần đỗ sang trưa. Không có nắng. Âmu như buổichiều. Khoảng khônggian đó với thứ ánhsáng lelói gần hết một buổitrưa. Thịtrấn trởlại imlặng hoàntoàn khi mấy chiếc trựcthăng thôi bắnphá bên kia đầunúi.

Thỉnhthoảng, ngoài đườngphố mộtvài người đạpxe lẻloi qua trông thật buồnbã câmlặng. Thư nhìntheo, nén tiếng thởdài.

Ly càphê đã cạn, đáy ly chỉ cònlại những vợnđen. Thư rót trà ra uống, ngồi imlặng bên bà Tư đốidiện bìnhthản nhaitrầu. Quán hẹp chậtchội, nghèonàn. Đôiba chiếc bàn gốm cũkỹ kê lộnxộn, có vài chiếc kệ gỗ mụcnát kê trên vài viêngạch bày quàvặt bánhkẹo, thuốclá. Khôngkhí ám mùimốc hơihướng ubuồn lặnglẽ. Khoảngsáng duynhất đỗ từ ngoàicửa vào chỉ đủ soirõ khuônmặt bà Tư với nhiều nét bănkhoăn. Thư imlặng quansát. Từng ýtưởng rờirạc khôkhan dấylên trong đầu Thư rỗngkhông quạnhquẽ.

Những ngày gầnđây đã bớt xecộ ditản đưa dânchúng rời Bồngsơn. Nhưvậy không cónghĩalà người trởlại nhiều mà là đã rađi gầnhết — nhấtlà dâncư sống dọctheo khuphố có chútít tiềncủa. Trong thônxóm hẳnchắc còn nhiều người ởlại.

“Tìnhhình coibộ gaygo quá!”. Bà Tư lại thốt.

Thư khẻ gật đầu im lặng.

Thư chợt nghĩ ngayđến Triệu, khônghiểu liệu Thư và Triệu sẽ nánlại đây chođến baogiờ. Khôngbiết baogiờ chiếncuộc mới trànvề đây. Chờđợi. Nỗi chờđợi có nhiều đedọa rìnhrập. Thựcra Thư cũng không thathiết về Quynhơn cho mấy.

Tínhtiền xong ly càphê Thư chốngnạng rađường, đi khậpkhểnh từng bước. Từng bướcchân lụpcụp vanglên trong lòng phố vắng. Tiếng nạng khua và tiếng dép kéolê nghe rõ mồmmột. Thư nghethấy và nghe lòng têđiếng. Chiếc chân cònlại giamgiữ đờisống Thư trong nỗi khốncùng của kẻ đã bị thiệtthòi nhiều. Hồi còn đủ đôichân ngày hai buổi đidạy bìnhyên không mang nhiều lắm khúcmắc nghĩsuy. Nay đãhết. Đãhết.

Thư cắmcúi đi, ráng bước nhanh vềhướng nhà chokịp buổicơmtrưa và trướckhi trời đỗmưa.

x X x


Phan Cung-Nghiệp

Saigon 1972

Áotrắng Bồngsơn

Truyệnngắn: Phan Cung-Nghiệp

(Bài đăng trên Nhậtbáo Tiềntuyến trongkhoảng năm 1973)

x X x



Tâm chưabaogiờ vui thế. Bênkia Sông Lạigiang là Bồngsơn. Bồngsơn một thịtrấn nhỏ ngàynào còn nằmin trong trínhớ Tâm. Mấy năm rồi mới trởlại đây. Tâm nhậnra Bồngsơn thayđổi hẳnđi. Lớn thêm mộtchút, vui hơn mộtchút. Ngàynào bébỏng bộmặt Bồngsơn còn quá đìuhiu đốivới một đứabé tên Tâm giờ đã khác. Tâm nghe lòngmình rộnràng khi chiếc xeđò bắtđầu leolên chiếc cầu ximăng dài ngợp ánhnắng. Xe chạy chậm, gió từ trên mặtsông ngậpnước thoảng chút lạnhmát. Trínhớ Tâm chợt bừngdậy với hìnhảnh xaxưa còn khắcsâu trong hồn Tâm vài kỷniệm vụnvặt với bạnbè nhỏ xaxôi, và nhấtlà hìnhảnh chị Thuỳ dịudàng cứ mãi quayquắt trong đầu Tâm khônnguôi thươngtiếc. Chắc chị Thuỳ khôngcòn nhậnra Tâm nữa, látnữa đây. Tâm đã lớn quá rồi mà! Tâm nghĩ thế sungsướng trong lòng, chợtdưng Tâm mĩmcười mộtmình khi ngồi hút một điếuthuốc. 

Quảthật Tâm khôngngờ mình đã lớn, 19 tuổi chấtchồng trên đôivai nhỏ nhiều nỗi xuyếnxao. Tâm nghe lòngmình thayđổi ítnhiều với những tìnhcảm nặngnề ngàynào, thayvàođó bằng những nỗi yêuthương nhènhẹ.

Tâm ngàyxưa giam tuổithơ mình trong chiếc lồng nhỏ của thịtrấn sau baonăm bỏđi giờ trởvề đã thấylại Bồngsơn. Bồngsơn khôngcòn là ngàyxưa tùtúng mà Bồngsơn là một thếgiới thongdong của tuổitrẻ Tâm hiệntại. Dòng Lạigiang êmêm mờ xô sóngnước giờ đang trôiqua dưới châncầu, giòng nước rẻra haibên chảy lăngtăng. Chậm thên chútnữađi xe. Hãy để cho Tâm hồnnhiên liêntưởng đến những hìnhảnh cũ đẹpđẻ, kỷniệm xưa êmđềm. Ồ qua chi vội! Bênkia là Bồngsơn. Sau giảinúi Bìnhsơn nằm conglưng như thớt voi phủphục.

Tâm trông rõ rừngdừa xanh ngợp bênkia sông. Từ trên cao, nhìnthấy rừngdừa Bồngsơn ngọtlịm như nước đầunguồn. Tâm cảmthấy một luồngnước mát chảy khắpngười. Bồngsơn, Bồngsơn cụ mịch khôngcòn trong trínhớ Tâm màlà một Bồngsơn nồngnàn thươngyêu có baonhiêu hìnhbóng cũ thânyêu. Chị Thuỳ chắc giờ cũng đã đổikhác đi chứ, cólẽ giàhơn, lớncao thêm mộtchút. Chắcchắn là chị đẹp nhất vùng. Ngàyxưa. Ngàyxưa. Ôi hai tiếng gọi nhẹ êmêm, nghe mênhmông tuổithơ. Ngàyxưa chị Thuỳ thương Tâm hơn ai hết. Chắc giờ vẫ còn, giờ vẫnthế và hẳn chị mãi nhớ Tâm như Tâm nhớ chị.

Tâm về chắc chị ngỡngàng lắm. Tâm hìnhdung ra ngay một nụcười nồngnàn tươithắm. Liệu chị còn mở vòngtay ôm Tâm như ngàynào? Chắclà không, Tâm giờ cũng đã lớnrồi, đã biết ngắmnhìn con gái, đã biết ngượngngùng khi gặpmặt người mình thầmyêu. Cũng chính vì thứ tìnhcảm độtnhiên thayđổi trong lú ấy, mà Bồngsơn trong Tâm rựcrỡ hơnthêm.

Chuyến xeđò đưa Tâm về trúng giờ tanhọc, áotrắng congái lượnbay trong nắng ngợp những conphố Tâm ngangqua từ bếnxe đibộ dọctheo đườngphố chính. Tâm ngungơ nhìn hai dãy nhà vừa thíchthú với những đường đổithay kháclạ vừa chợt mang mối loâu về chị Thuỳ. Có chắc chị còn ở Bồngsơn khôngđấy nữa? Ngàynào. Ngàynào. Tuổithơ mộngmị và hai vòm cây trứngcá ngợpngười qua. Tâm mang tronglòng tâmtrạng của kẻ nhìnlại được ngàyxưa quê ta còn bé, Tâm vui nhẹbồng bướcchân, trờichiều mátấm rựcrỡ với anhnắng lunglinh. Giờ ratrường. Những tà áotrắng bay ngang ríurít từng bờmôi đôimá, máitóc xoã nghiêng. Chiếc nónbàithơ vành trên vai máitóc đã làm Tâm xaoxuyến bângkhuâng với niềmvui họctrò tungtăng trên khắp lốiđi. Này côbé họctrò tantrường về kia có thấy ta vuisướng, ngày trởvề dõitheo nhịpbước em qua. Ôi mắt đẹp, môi hồng. Ôi nón nghiêng tóc quyện. Tâm ngỡ mình chìm chết đi trong thếgiới áotrắng bồngbềnh, rộnràng tiếng guốc laoxao. Tâmhồn Tâm như vỡtan trong nắng bay, mộngchìm trong những làn áotrắng nữsinh.

Chiếcxắc trên tay Tâm ngày rađi nặngtrĩu giờ chợt nhẹbồng như mây. Tâm đi trên phố Bồngsơn mà cứ ngỡ như mình đang đi trên non xa chênhvênh, bềnhbồng mâynắng. Tâm nghe hồn như chợt chết lịm trong từng nỗi ngấtngây choángngợp trong rừng áotrắng vào một buổichiều tantrường ở Bồngsơn. Đôimắt người đâuđây mênhmông như ngọnsóng nước chậpchùng trên núingànn Trunglương. Từng hìnhảnh, từng kỷniệm chấtlên hồn Tâm mộtthoáng ngấtngây mà bấtchợt Tâm tưởngchừng xalạ quá. Chị Thuỳ, em đã về, đứa emtrai mà chị ngàynào nhận làm e nuôi nay đã lớn, lớn nhiều lắm, chị có biết không. Chị cũng một thuởnào với ngàyxưa áotrắng dịudàng. Chị cócòn đẹp mãi như xưa?

Tâm điqua từng nơichốn nhỏ quenthuộc, nhàga, nhàthờ, đâylà..., kialà... Chị vẫncòn ở chỗ cũ đấy không nhỉ? Em mơhồ chỉ nhớ khoảng một vườncây, ngôi nhàngói cổ, saunhà là giòng Lạigiang xanhbiếc.

Tâm ngồi nghỉchân bên một hàngnước venđường, cốý ngồi chờ những tà áotrắng qua hết trên lòngphố. Uống một ly nướcdừa ngọtlịm. Và Tâm tiếptục nhớlại ngàyxưa.

x X x

Tâm đặt chiếcsắc xuốngdưới chân. Hồihộp đứng ngónhìn chiếc cổng cao mọc đầy cây lạ. Nhà chị Thuỳ cóvẻ thayđổi đôichút dù vẫn ngôi nhàngói cũ thoáng chút rêuphong. Tâm chợt ngạingần khi nhóngót nhìnvào trong. Ơ kìa! Sao imvắng lạlùng. Tâm bỗng lo ngỡ chị Thuỳ khôngcòn ởđây nữa. Tâm thoáng nghĩ tựhỏi hay chị đã cóchồng? Ừ nhỉ!. Tâm đâm buồn vuvơ nuốitiếc môngmênh, nhớlại những gầngũi thuởnào còn ngâythơ.

Tâm cứ mãi đứng tầnngần quaynhìn vào trong, quênhẳn chuyện bấmchuông gọi người ra mởcửa.

— Nầy ông, ông tìm ai?

Tâm quay lại, một côbé độ mườibảy tuổi, vận áo dàitrắng, tay ôm cặp, chắc cólẽ mời học về. Trông côbé dễthương chilạ. Tóc cộtbím, đôimắt mởto ngơngác. Tâm mĩmcười, nói: 

— Ồ không! Tôi đứng chờ đây nghỉ chân chút.

— Đôi lôngmày mỏng côbé nhăn lại. Tâm cườicười:

— Xinlỗi! Tôi quên.

— Quên chi kì cục. Côbé cằnnhằn. Tâm imlặng nhìn nàng với cáinhìn tinhnghịch.

— Xinlỗi, ông tránh cổng cho tôi vào!

— Ồ nhà cô à? Tâm dạtsang mộtbên, thoáng ngạcnhiên. Cóthể là côbé là em chị Thuỳ. Có vài nét giống chị Thuỳ ngàyxưa mà Tâm còn nhớ. Không lí conbé Nhị sơsinh ngàynào? Lớn thế. Tâm sữngnhìn côbé với cặpmắt quansát. Trongkhi cô bé đặt cặp xuống khẻ nhónngười lên mở chốtcổng, Tâm trộmngắm cáidáng thonnhỏ xinhxắn của nàng, làm Tâm liêntưởng đến chị Thuỳ.

Cánhcổng mởra, côbé ôm cặp láchvèo trong sânnhà, không quên quay liếc nhìnlại Tâm với đôi lôngmày nhíulại. Tâm cườinói:

— Khó chịu gớm.

— Người chi mà kì cục.

Cánhcổng đóngsầm lại, có tiếng chósủa bêntrong hoàlẫn với tiếng guốc côbé khua trên lốisỏi vào nhà.

Khoảng một hồilâu sauđó, thoáng ngầnngừ, Tâm đưamắt tìm nút chuôngđiện saukhi xemkỹ lại sốnhà. Tay bấm. Tiếng reo. Có tiếng chósủa ầmĩ. Rồi sauđó có tiếngchân bước nhanh rangoài. Cánh cổng mởra:

— Ông đùa chắc?

Côbé họctrò khinãy lại xuấthiện, lóđầu sau cánhcửa. Tâm cười, mồi thuốc hút.

— Ông hỏi ai?

— Sao khótính thế. Tâm cười nhìn cô bé, không trảlời ngay câuhỏi. 

Đôimắt côbé quắt lên:

— Xin lỗi ông hỏi ai?

— Ồ, không.

— Ông bấmchuông?

— Vâng, tôi! 

Tâm lại cười mộtcách trêuchọc.

— Ông lại đùa chắc?

— Sao côbé khótính thế!

Côbé gắt lên:

— Xin lỗi, ông gọi côbé nào. 

— Ồ, xinlỗi gọi nhầm!

Giọng côbé giậndữ hếtsức dễthương.

— Coichừng tôi cho chó cắn ông….

Tâm lại cười. Cánhcổng đóngầm lại. Tiếng guốc hằnhọc khualên bêntrong lẫn tiếng chósủa.

Tâm cười mộtmình, đầuóc choángngợp hìnhảnh của chị Thuỳ. Nắng đã lên. Đườngphố hơi thưavắng ngáingủ, trông hai dãy phố thoángchợt mơhồ như có một gì rất buồn trong nỗi imvắng của nó. Khôngrõ. Tâm chợt loâu. Liệu côbé cóphải là em của chị Thuỳ không? Nếu khôngphải thì Chị Thuỳ khôngcòn ởđây. Tâm đưatay bấmchuông lầnnữa. Tiếng reo bên trong. Tiếng chósủa. Tiếptheo tiếng guốc đi rầmrập, tiếngchân người chạy thì đúnghơn. Cánhcổng mở. Vẫn côbé. Nhưng Tâm thất vọng vì nghĩ lầnnầy chị Thuỳ sẽ xuấthiện. Tháiđộ của côbé vẫnkhông cógì thayđổi:

— Nầy, bộ ông tính đùa thậtsao?

Tâm imlặng. Cười. Tâm cốtình trêuchọc côbé. Đôi mắt côbé trợn lên:

— Hừ? Xinlỗi ông đùa phảikhông? Trờinắng hết chuyệnđùa hay sao?

— Côbé khótính quá!

— Bộ ông giỡnmặt với tôi sao?

— Tôi lỡ bấm.

— Hết chuyện lỡ rồi phảikhông?

Tâm bậtcười khúckhích. Côbé lạinhìn chăm. Đôimôi hồng côbé nhếch lên. Gươngmặt nửa giận nửa dởtrò, thật dễthương lẫnchút ngộnghĩnh kia. Côbé chuẩnbị đónglại cánhcổng. Tâm đưatay chỉ chiếcsắc nằm dướichân.

— Cho tôi gởi cái này?

— Hừ! Trờiơi ông đùadai vậy.

Giọng cô bé tứctối, cólẽ muốn khóc. Tâm lại cười.

— Nhị đó phảikhông?

— Hừ? Nhị ? Ông gọi ai? Côbé thoáng dịu lại, đôimắt nhìn Tâm đã đổikhác, tỏ chút ngạcnhiên.

— Vâng! Nhị lớn quá nhỉ?

Côbé imlặng nhìn Tâm. Cô bé quansát Tâm. Tâm mĩmcười. Mẫu tànthuốc trên tay đã lụi. Tâm búngvăng rađường. Côbé mở cánhcổng rộng ra hơn tí nữa. Cả thânhình thonnhỏ của côbé ló rangoài. Một ngọngió lùa mái tóc côbé sang một bên khi khôngcòn thắtbím. Côbé đang đứng dưới vòmcây bóngmát của giàn hoagiấy đỏ trênđầu phủ bóngchiều chekhuất gươngmặt côbé tợnhư một vòmmây nhẹ êmêm.

Tâm lại hỏi.

— Nhị đó phảikhông? 

— Xinlỗi. Tôi tên Nhị. Tôi không đượcbiết ông.

Nhị ngơngác nhìn Tâm. Tâm thủngthỉnh rút thuốc ra mồi hút. Điếuthuốc thứhai đốt trước cổng nhà chị Thuỳ — giờ thì Tâm cóthể cảquyết nhưvậy. Tâm cúixuống cầm chiếcsắc lên trao cho Nhị. Nhị nhậnlấy nhưng chưa hiểu, chưa biết gã thanhniên này là ai. Mười ngóntay chạm nhau trên quaisắc làm cho Tâm thoángchợt xaoxuyến tronglòng, nhớlại những ngóntay búpmăng đan chặt tay mình thuởnào. Tâm nói:

— Thế thì đem chiếcsắc này vào.

— Nhưng ông là ai?

— Đem vào. Tâm ralệnh.

Giậndữ, Nhị ném chiếcsắc xuốngđất.

— Này, khôngphải là tôi đùa với ông. Tôi chưa gặp ông lầnnào.

Tâm thảnnhiên:

— Nhưng tôi biết Nhị.

Nhị đưatay vơ chiếc cánhcổng sắt như muốn đónglại:

— Vôlí! Kìcục. Ai quen với ông?

— Tôi quen với Nhị.

— Ờ cáiđó cũng kì nữa. Kệ ông chứ.

— Ồ đó mớilà điều cô đang thắcmắc chứ! Saolại kì! Tâm nhìn Nhị cười to.

— Ồ, ông cũng như mấy thằng contrai theođuôi tôi.

Tâm thoáng ngượng, cứ tưởng mình mang tâmtình của một chàngtrai mới lớn. 

— Này, đừng nói tầmbậytầmbạ nghe. Tôi khôngphải thứ contrai đó nghe côbé!

Nhị bấtgiác bậtcười, miệngmôi chảnh ra:

— Chứ thứ gì? 

— Tâm thừngười khôngbiết nói gìnữa. Bảnchất lịchlãm của đànông trong người Tâm chợt baybiến thinhkhông, theo nắng xa heohút. Tâm nghe nóng dần lên đôimá, cảmthấy ngượng. Nhị cóvẻ như chẳng nểnang gìnữa . Tâm dịugiọng lại:

— Thôi, Nhị chịukhó đem chiếcsắc vào giùm. 

Vừa nói Tâm vừa cúixuống nhặt chiếcsắc lên traolại cho Nhị. Nhị khôngnhận. Cô bé mímmôi nhìn Tâm thoáng một nụcười tinhnghịch. Tánhnết côbé chẳng giống chị Thuỳ chútnao.

— Nhị cầm đemvào rồi sẽ biết tôi là ai! Tâm nói.

— Ông nói ông là ai, nói đi rồi tôi mới cầm.

— Tôi là kẻ theođuôi sau cô...

Tâm đùa. Nhị chemiệng cườikhúckhích, hìnhnhư Nhị định nói gìđấy nhưng chợtnghe tiếng chị Thuỳ trong nhà vọngra: "Gì đấy Nhị?..." Và tiếng guốc khua trên lốisỏi bướcra. Tâm hồihộp đứngđợi lòng rộnràng niềm vuisướng. Chị Thuỳ ra cổng, nhưng chị chưa nhậnra được Tâm ngaylậptức, chị hết nhìn Nhị rồi nhìn Tâm ngạcnhiên. Tâm mĩmcười gậtđầu chào chị. Tâm nhậnthấy chị có chútít thayđổi nhưng chị vẫn còn đẹp như ngàynào. Chị Thuỳ gậtđầu chào Tâm nhưng không cười. Chị hỏi Nhị thoáng chút nghiêmkhắc:

— Ai đó Nhị?

— Chị Thuỳ, Chị cònnhớ em nhỏ Tâm này không?

Đôimắt chị Thuỳ mở lớn.

x X x

— Chị vẫn như ngày xưa!

— Thếsao? Chị Thuỳ cười dịudàng đôimá phớthồng thoáng vẻ sungsướng.

Tâm cười.

— Chị vẫn đẹp như ngàynào. 

Chị Thuỳ cúixuống với táchtrà trong tay tránh nhìn Tâm, chị nói: 

— Tâm khác trước nhiều. Chị nhìn khôngra. Tâm giờ lớn quá, chắc... cao hơn chị.

Chị Thuỳ ngướclên nhìn Tâm, mơhồ trong đôimắt chị, có sợi mây buồn thoánglướt ngangqua.

— Bộ Tâm tưởng chị quên Tâm sao? Tại Tâm lớn quá, thayđổi nhiều nên chị nhận khôngra.

Tâm mồi một điếuthuốc, imlặng, cốtình thổi nhẹ cuộnkhói tròn bay ngang má chị. Chị Thuỳ nhìn Tâm thật lâu, đôimắt đen dịudàng, và mơhồ nụcười vui không rõ dạng nở trên môi chị. Chị nói:

— Tâm giờ lớn thậtrồi, ngàynào còn bétí lủithủi nắm tay chị đichơi. Giờ trông Tâm giàgiăn hơn chị, biết hútthuốc...

Điếuthuốc khác được thắplên, Tâm traocho chị Thuỳ:

— Chị vẫn.. yvậy?

Chị Thuỳ nhìn Tâm thoángtỏvẻ khônghiểu, Tâm bốirối lãngnhìn nơikhác, ý Tâm muốn hỏi chị vẫn chưa lấychồng sao, nhưng Tâm cảmthấy ngượng nên nóithế. Và hìnhnhư chị Thuỳ đoánđược ýnghĩ đó nên Tâm thấy chị cười mộtcách kínđáo chegiấu nhiều ýnghĩa sau ánhmắt nhìn ethẹn. Quáilạ, Tâm lại nhìnthấy hìnhảnh của conbé Nhị với khuônmặt đó. Có một cáigì đó nốikết nhau. Hènchi banchiều mới đến, Tâm thích và cố. Quảthế, chị vẫnvậy — theo như Tâm nghĩ — vẫn đẹp như thời áotrắng ngàyxưa, thời Tâm bébỏng thuởnào còn ở Bồngsơn. Chị Thuỳ imlặng hútthuốc. Chị dựalưng vàoghế, một tay co trước ngực, một tay chống ngang cầm điếuthuốc một cách ngượngnghịu. Tâm nhìn chị cười. Ngàyxưa, ngàyxưa nào mà không đẹp. Kỷniệm nào mà không đẹp hở chị Thuỳ. Em nhớ chị với hìnhảnh thươngyêu, dịudàng chị dànhcho, giờ vẫn còn in rõ trongđầu.

Chị Thuỳ lại nói:

— Tâm còn nhớ chứ, mỗikhi chị dạy Tâm và Nhị thì hai đứa lại thinhau ngủgục...

Tâm bậtcười thànhtiếng, thầmnghĩ cólẽ chị đang bốirối nên nói lẫn chuyện nầy sang chuyện khác mặcdù chị biếtrõ là ngày Tâm rađi Nhị hãy cònlà con bécon miệng còn hôisữa.

Sau bữacơm Nhị, mộtcách cóýtứ, trốnbiệt khôngthấy đâu. Tâm thử gọi nhưng chỉ nghe tiếng ưhử của chị Thuỳ. Tâm nghe tim mình đậpmạnh rộnràng như một têntrộm sắp giỡtrò. Còn tâmtrạng chị Thuỳ thìsao?

— Hồi nhỏ Tâm với Nhị họcbài mà cứ ngủgục hoài. Hồiđó đến giờ mớiđây đã gần mườilăm năm rồi...

Tâm thở khói nhìn chị Thuỳ imlặng cố nhớ hồinhỏ ngày còn đihọc ai thường họcbài chung với mình, nhưng nghĩ khôngra.

Tâm hớp một ngụm trà nóng thơm ngát imlặng, lặngnghe tiếng gió khua ngoàivườn. Một nỗi imlặng hoàntoànphủkín khônggian đếnđỗi đôilúc Tâm nghe cả tiếng thạchsùng chéplưỡi. Tâm tơtưởng đến vòngtay chị Thuỳ thường choàng ngang qua vai mình hồi thưởbé. Và những buổichiều nắng tàn bênngoài, hai chịem cùng nằmchung trên một chiếcgiường, đầu mỗingười quay mỗingã. Và Tâm nhớ tráitim nondại của mình đậpmạnh khi lén nhìn chị Thuỳ qua những kẻhở của tà áodài nữsinh thời họctrò của chị. Cóphải lầnnầy Tâm trởvề là để tìmlại những cảmgiác rạorực thuở banđầu?

x X x

Buổitrưa đangqua, nắng bênngoài đã lêncao. Tâm đang sungsướng là mình đã tìmvề được chốncũ tuổithơ chônđầy những hìnhảnh và kỷniệm xaoxuyến mongmanh.

— Giờ chị chắc còn...

Tâm chưa dứtlời Chị Thuỳ đã lắcđầu nhènhẹ:

— Còn sao? Ngàyxưa mà giờ hai đứa lớn hếtrồi. Lớn đếnnổi chị không tin là hai đứa lớn nữa. Tráilại, chị càng già chị càng thấy mình connít và nhỏlại đi.

Tâm nhìn chị mộtcách quansát tìmlời để hỏi chị là cóphải chị vẫncòn "đơnthânđộcmã". Nhưng chị dườngnhư cố tránhné mộtcách tàitình. Tâm đành nói nương theo:

— Chị nói một chuyện khôngthực.

— Thực chứ. Bằngchứng là chị bâygiờ cũng như ngàyxưa...

— Nhưng chị nói sao lạ... Tâm cười mộtcách ẩndụ. Cả hai người đang nóichuyện vớinhau mộtcách ýtứ, chưa ai đithẳng vào vấnđề. Người thì tìmcách tỏtình, còn người kia thì hiểu nhưng cố láchné và lẫntránh 

— Đúngvậy, ngàyxưa hai đứa họcbài và ngủgục thì bâygiờ chính chị đidạy chị lại thường hay ngủgục.

Tâm bậtcười, lại chuyện Nhị. Thuỳ cười theo. Tâm nghĩ, mình còn ởđây cólẽ là lâu, tuỳ sựviệc diễnbiến vềsau, vẫncòn cơhội để tỏlời "yêu ai thơdại từ thời"...

Đồnghồ trên tường chỉ hai giờ.

Có tiếngguốc khua loanhquoanh bên hiênnhà tiếng và nước sối. Chắc Nhị đang sửasoạn đihọc. Tâm nghĩlà mình sẽ đưa Nhị đếntrường, như muốn tìmlại cái hìnhdáng chị Thuỳ ngàyxưa đi chungđường mỗingày, như để Tâm đượcthấy lòng phố rựcnắng lũlượt từng đám nữsinh với những tà áotrắng phấtphơ trong gió. Bồngsơn và những tà áotrắng họctrò trong nắng thơm rựcrỡ đã làm xaoxuyến lòng Tâm với những bước chimsáo hồnnhiên, chânbước đến trường bước qua dãyphố đi núp dưới những hàngcây trứngcá dọctheo ven hai bên lềđường, màu áotrắng choáiloà trong cơn nắngtrưa trông ngợpmắt. Tâm thấy lòng mình ngộprộn một nỗi ngungơ.

x X x


Phan Cung-Nghiệp

Sàigòn, 1973

Khoảngtrống Đời Mình

Truyệnngắn: Phan Cung-Nghiệp

(Đăng trên Chínhvăn số 6, vào 10/4/1972— Bộmới)


x X x



T. kể tôi nghe về côbé Ngh. Họctrò của hắn. Kểra hắn cũng quá dâmđảng và tồitệ. Tôi chưahề nghĩ xấu về hắn. Hômnay mới được nghe chínhmiệng hắn nóivề cách làmtình của hắn đốivới họctrò của hắn. Khốnnạn thật. Khốnnạn cho conbé Ngh. Khốnnạn cho những đứa congái nào đã qua tay T.. Tôi cười mỉamai khi nghe hắn kể. 

Hắn thậtthà tính trên đốttay với những cái tên đànbà cho tôi nghe. Tôi muốn mửa mậtxanh vào mặt hắn. Hắn baogiờ cũng chảichuốt, bềngoài thật sángláng. Nhưng nguợclại bêntrong thật nhớpnhúa. Quái! hắn vẫnlà thầybàtríthức. T. kể cho tôi nghe một đêm hắn ngủ với Ngh.: “Connhỏ có một thânthể tộinghiệp.”

T. bỏđi trước cơnmưa. Hắn hết giờ dạy, hắn cóquyền langthang. Tôi trởvề với tiếng trống trường vào lớp. Tôi còn hai giờ ngày cuốicùng này hômnay. Lớp tôi dạy hai giờ toán là một lớphọc lợptôn nằm sau sânbanh ở góc trường. Cái lớp mà tôi chợt bỗng thấy tộinghiệp và khốnnạn cho những đứa congái. 

Trongđó có conbé Ngh. Khônglâu sau vài phút vào lớp. Cơnmưa đỗxuống rơi lốpđốp trên trầntôn. Mưa tạt vào hai khungcửa phía bên taytrái. Mưa xônglên hơiđất làm ngạtthở những dãy bàndài. Hai dãy bàn đuợc xítlại gầnnhau để tránh mưa. Bọn họctrò đượcdịp đùagiỡn ồnào. Dãy bàn congái bênphải trướccửa làm tôi khóchịu. Tôi bựctức ném viênphân cuốicùng ra cửasổ khi biếtrằng mình khôngthể giảng lớn tiếng hơn tiếng mưa. Thôi cho các em ngồi nghỉ hai giờ, tôi chịuthua các em. Có tiếng cườikhúc khích vanglên từ cuốilớp nhưng tôi không nghe rõ. Tôi imlặng về bàn hútthuốc mặccho bọn họctrò pháphách. 

Nămnay mùamưa về hơi muộn. Những buổisáng dậy trễnãi khoát vội chiếc áotơi đến trường bằng chiếc xeđạp trên thịxã Bồngsơn có ngôitrường nằm phía dưới này chi côngan buồn vắng. Qua hết mùahè, những cơnmưa đầu hè làm tôi thêm ướt, thèm nhìn những vạtáo trắng núp dưới hiênnhà. Thángtám tuy mưa qua muộnmàng nhưng vộivả. Tôi nghĩrằng tôi đã sống thậttình với tôi qua mấy năm dạyhọc. Ngôitrường T.B.H, khôngcógì cuốnhút tôi bằng những trậnmưa dai. Tôi không nghĩrằng tôi là T. ởlại để yêu mấy đứa họctrò congái. Tôi không thèm nhớ danhtừ “T.dê” mà bọn họctrò đã đặt riêng cho T., nhưng tôi buồnnôn trước gươngmặt nhớpnhúa và giọngcười đêtiện của T.. Tôi cảmthấy T. tồitệ hếtsức.

Những điếuthuốc cháy tiếpnối cayrát đầu môi. Tôi ngồi chờ cơnmưa qua hết và buổichiều. Họctrò đã có vẻ mỏimệt và buồnngủ. Tôi nhìn xuống dãy bàn congái thấy dáng Ngh. tộinghiệp. Ngh. còn bé quá Ngh. à. Rồi nhìn ra sâncỏ tôi thấy thấpthoáng bóng mưa đỗ xuống mùmờ hết buổichiều. Lớp không có điện thật tối thấp. Mưa tuôn trên trầntôn đềuđặn lợpđợp như tiếng xe kéo những câysắt dài lêlết trên đuờngphố. T. đã choáng hết ýnghĩ tôi trong chiềunay. Trời mưa khônghiểu T. chuirúc trong xóxỉnh nào, khôngchừng thằng khốnnạn ấy đang làmtình với một đứacongái nào khác. Hắn mang chữ “T.dê” đi khắp hết thịxã B.S. Từ đứa họctrò lớpsáu đến lớpmườihai ai cũng đều biết máu hắn. Tôi khôngbiết tại sao Ngh. đã biết vậy rồi lại còn bị T. bắt chìuép. Tôi khôngthể hiểunổi cuộcsống của T. rồiđây thếnào. Vậymà tôi phải gặpmặt hắn đềuđặn mỗingày, trong vănphòng, ngoài sânchơi, ngoài thịxã, trong quán càphê. Đến bâygiờ tôi mới cảmthấy khóchịu khi chợt nghĩđến dáng đứng của hắn bên A. nóichuyện. Dángđứng của hắn thấptrệch nhúnnhẩy khócoi, khônghiểu hắn nóigì với A. vào lúc đêm đèn sáng mờ ở dãy nhà trú của trường. Liệu hắn có tántỉnh A. không. Tôi muốn bắt đầu tộinghiệp A. như tộinghiệp Ngh., cô họctrò bébỏng.

Hết giờhọc, trời chỉ còn mưa lớtphớt. Bọn họctrò ùa ravề xônxao khi nghe tiếng trống đổlên. Ngh. rakhỏi lớp saucùng. Chợtnhiên tôi gọi giậtlại như một sự tìnhcờ: “Ngh.” Nàng quaylại và dừngbước, đôimắt nhỏ nhìn tôi buồn ầu lẫn chút engại: “Dạ thầy gọi em!”. Tôi bốirối lúngtúng đưa tay làm một cửchỉ vôlối như để khỏalấp. Tôi vội nói: “À... em có học phụthêm với cô Tuyết A.?”. Ngh. nói không thầy, có mấy trò trai 12C thôi... Tôi nói ừ thôi em về. Ngh. gậtđầu chào tôi về. Ngh. trông nhỏdại mỏngmanh đi dọctheo hànhlang ra cổng. Thậttình tôi tin Ngh. đã bị lộttrần ra trướcmắt T.. Tôi tộinghiệp cho em quá. Ngh. cũng tà áotrắng như những nữsinh khác. Sao tôi lại nhìn Ngh. bằng ánhmắt khác xótthương. Nếu T. đừng nói gìhết thì tôi cũng chẳng chúý Ngh. làmchi cả. Khốnnổi ngườita luôn bị đeo trongngười một mặccảm giùm cho kẻkhác.

Tôi đivề hướng vănphòng. Ngồi nánlại đợi tạnh dứthẳn cơnmưa rồi về cũng không muộn. Buổichiều trên những ngọn mưa buồnbã xuống nhóm cỏxanh loangloáng nước. Các bạn đồngnghiệp tôi đã về hết rồi. Cònlại vănphòng và những dãy lớp vắngtênh hiuquạnh. Mưa lấtphất bay nhẹnhàng trên nóc ngói của những dãy lớp phía trướcmặt. Tôi gõ nhịpchân buồnphiền theo một nhịpnhạc lặngcăm, đốt thuốc hút nhìn mưa tôi thấy tôi côđơn hếtsức. Ngôitrường hai dãy lớp thênhthanh quenthuộc tuy không gợi cho tôi một hìnhảnh nào để suynghĩ, nhớ gì nhưng cũng đủ để cho tôi biếtrằng mình đang sống quạnhhiu. Bênkia dãy lớp là dãy nhàtrú duynhất chỉ có Tuyết A. ở đấy. Nàng bên trong cánhcửa đóngkín hiện có nhìn thấy tôi bênnày nhìn qua dưới màn mưa mỏng mùmờ? Cơnmưa làm thâmtím buổichiều. Tôi chẳng muốn về ngôi nhàtrọ cũng không muốn ởlại đây. Nhưng tôi thèm ghêgớm ly trà ướpbông hoalài thơmngát của ông Lẫm ngụ chungnhà. Tôi biết Tuyết A. khôngcó thứ trà ấy nên tôi không vào với nàng, dù biết nàng đang đợi tôi vào khoảng giờ tanhọc. Tôi không thèmmuốn hoặc yêu nàng. Tôi chỉ muốn tròchuyện với nàng vào những giờ rảnhrỗi chẳng biết làmgì. Tôi biết Tuyết A. buồn tôi nhiều nhưng tôi làm hờhững tỏý chẳng quantâm. Thờơ và lạnhlùng là bảntánh hếtsức tựnhiên của tôi. Tôi mongmuốn đừng ai yêu tôi mà hãy để tôi yêu họ như tôi yêu những chuyến mưa qua về thịxã.

Hết cơnmưa, trời cũng vừa chậpchoạng tối. Tôi dắt chiếc xeđạp ra cổng. Vừa lúc cửa phòng Tuyết A. bậtmở ra, tôi biết nàng đang ra đứngnhìn theo tôi saulưng đến khi tôi đạpxe rờikhỏi ngôitrường tối.

Đường thịxã vắng và buồn. Đườngnhựa đenướt loangloáng nước lạnhbuốt. Hai dãy phố đã lênđèn. Tôi đạpxe ngược cơngió Lạigiang thổivề ẩmướt. Hơilạnh len trong tôi một cảmgiác uểoải cuốingày. Conđường thẳngbon ngắnngủi quenthuộc với tôi. Qua khỏi chi côngan nằm heohút bóngtối, tiếnvào thịxã haibên đườngphố rựcrỡ ánhđèn và tiếngnhạc từ những quánnước vọngra thêlê như cơnmưa chiều vừa dứt. Tấtcả đều quenthuộc với tôi cùng nỗi khóchịu vuvơ trong tôi... Tôi đạpxe vòng lên cầu tìm vào quáncơm quenthuộc hằngngày ăn bữacơmtối. Đặt xấp vở xuống bàn gọi cơm. Ngồi ăn chậmrãi cho qua hết thờigiờ trướckhi về thumình vào cănphòng nhỏ bítbưng ở ngôi nhàtrọ.

* * *

Buổisáng chủnhật tôi dậy trễ hơn mọingày. Nằm trùmkín chăn nhìnra cửasổ trông mưa ướt hết dãy dây phơiđồ bên nhà kếcận. Cănphòng nhỏ mang một vẻ uám và buồn. Tôi không cảmthấy mình thếnào nữa giữa khoảngvắng của cănphòng. Tấtcả đềuhòa và quenthuộc. Tườngvách, bànghế imlặng nằm lắngnghe tiếngchân người khua ngoài cửa phòng mộtthứ âmthanh xônxao của một ngày mới. Phòng kếcận sátvách, ông Lẫm chắc cũng mớivừa thứcdậy. Tiếng ho ông vanglên khụckhặc và tiếng khạcnhổ làm tôi bậtcười mộtmình. Hìnhảnh ông Lẫm ốmcao trong đầuóc tôi vẻra một vócdáng côngchức chừngmực, sống bìnhthản đềuhòa. Ông vuitánh và thânmật với tôi suốt gần hai năm đâu phòngtrọ vớinhau. Ông Lẫm có thú uốngtrà vào buổichiều khi từ tòa hànhchánh quận về. Có những buổichiều tôi ngồi với ông hằnggiờ ở ngoài khuvườn nhỏ phíasau mà không ai nói với ai điềugì. Ngàytháng điqua, ông Lẫm vốn sống ôntồn, sống chậmrãi trước tuổi vềhưu của. Ông bìnhthản và lặnglẽ sống và tuyệtđối tôi chưahề lầnnào nghe ông nhắcvề vợcon ông, hoặclà ông khôngcó giađình, hoặclà xa giađình. Điềuđó không làm tôi bậntâm suynghĩ bằng ngàytháng sống điqua đời ông. Cuộcsống của ông làm tôi liêntưởng đến tôi khi đã đến một tuổi nào và đivào đờisống khác, khônghiểu tôi liệu có thayđổi gì chăng? Đến một sốtuổi nàođấy ngườita sẽ thấy một sự thayđổi rõrệt giaokết hết đoạnđời ngắnngẩn. Riêng tôi, tôi nghĩ nhưvậy. Tôi chỉ hơi buồnrầu về tươnglai của tôi. Tôi khôngcòn giađình để trởvề, hoặc còn quêhương để nhớ. Tôi bắtđầu sống hơn tám năm nay mộtmình tôi xalạ hết với tấtcả. Tôi không tintưởng cũng không nghingờ gì về dĩvãng. Tôi muốn anphận sống đềuđặn ngày haibuổi kiếmcơm và tránh ồnào.

Buổisáng nằmngủ lì trong một cănphòng ở thịxã nhỏbé nầy cũng là một điều thúvị. Nhấtlà về mùamưa. Những ngày trời mưađỗ thường đánhthức tôi dậy vào nửađêm như một nỗi chìuđón chờđợi. Tôi đã sống nhưvậy bìnhthản như cuộcsống ông Lẫm. Vảlại tôi cũng khôngmuốn khêudậy trínhớ ngủchết trong tôi làmgì. Xágì những giờ ngồilặng bên ly càphê đặcquánh ngoài quánnhỏ.

Tôi vóitay lên đầugiường tìm gói thuốclá và mồi một điếu. Khói xanh và đục bay ngậpkhắp cănphòng. Tôi thởdài nhìnra trờimưa mang một cảmgiác lạnhlẽo dânglên bátngát trong hồn. Những cơnmưa đỗ xuống thịxã mấy ngày qua chừngmực đềuđặn vào buổisáng và buổichiều. Tiếng mưa gõnhịp buồnrầu trên trầnrôn như tiếngđờn dươngcầm bỏrơi trên từng cungbậc. Tôi thường thởdài mộtmình khi chợtnhớ thèmmuốn một điềugì. Lúcnày tôi bỗng trông có Tuyết A. nằm bêncạnh tôi và tôi sẽ nói hết những gì tôi nghĩ với nàng. Chẳng hạn như câu: “Tôi chẳng yêu em...” và tôi sẽ liệutrước nụcười của nàng nóngnẩy hờndỗi. Cólẽ látnữa A. sẽ đếnthăm tôi như thườnglệ. Có giờgiấc. Tôi lại sẽ nghe nàng nói những điều vôích bêntai. Tôi nghe để đánhđổi những gì tôi muốn và saucùng nàng về sẽ có một cuộc áiân như lúc nàng mới đến. A. sống cóvẻ buôngthả quá. Gầnđây tôi thường nghe ngườita nói về nàng với những đêm ở cănphòng trú ở trường có đứa họctrò contrai nánlại. Tôi bỏqua bêntai hết, vì điềuđó khônggì quantrọng đốivới tôi. Vảlại A. cũng tránh không nhắcđến nguồndưluận trên dù không mấy đẹpđẽ đốivới nàng. Tôi chỉ xem nàng sống bên tôi như nỗi quenthuộc tìnhcờ nào ấy màthôi. Chẳngcógì phải làm tôi chúý đến hết.

Hút hết điếuthuốc tôi mồi thêm điếu khác. Góithuốc đã cạn. Tôi vòném nó xuống sànphòng ẩmđất. Cănphòng tôi bẩn hếtsức. Tànthuốc, nướcbọt, giấymá vươngvải khắpnơi. Tôi khônghiểu sao tối cóthể sống lìlợm nhưvậy được.

Bên phòng ông Lẫm, có tiếng guốc ông rời phòng mộtmình khua trên nềnximăng rangoài, tiếng cửaphòng khéplại, và tiếng guốc dừnglại trước cửaphòng tôi. Ông Lẫm gõ nhẹ cửa với tiếng khànđục của ông: “Cậu S. dậy chưa?” Tôi đáp lời: “Rồi anh.” Ông Lẫm: “Xem dậysớm qua uốngtrà với tôi...” Tôi cảmơn trongmiệng khi nghe bướcchân ông lần dời xuốngbếp.

Tôi lườibiếng nằmdài hút hết điếuthuốc mới chịu trởdậy làm côngviệc vệsinh của buổisáng. Tôi quấn ngang mình một tấmchăn. Khép cánh cửasổ lại cho bớt lạnh. Tôi thay vội đồ rồi qua phòng ông Lẫm. Tôi đứngchờ gõcửa phòng ông chậmrãi. Tiếng ông Lẫm vọngra : “À, cậu ra vườn trước đi. Tôi bận tíxíu...” “Chà, sáng nay mưa coi bộ lạnh và dai quá.” Tôi nghe tiếng ông tiếptheo khi dời phòng đi dọc hànhlang ra ngoài khuvườn xanh nhỏ.

Ba chiếc ghếdựa bằng mây cũ nằm thờơ dưới máihiên với chiếc bàngỗ ướtsũng nướcmưa. Tôi đứng ngẩnnhìn rangoài khuvườn mộtlát rồi sắplại bànghế ngồixuống và chờđợi. Thuốclá đã hết. Đólà điều làm đôi bàntay tôi ngơngáo. Khuvườn trồng đầy những hoasứ và tườngvi. Một lốiđi trảisạn giữa hai đám hoadại đỏ mọc thấp dưới ven bờcỏ xanhbiếc. Mưa đọng từng ổ nước làm khuvườn cóvẻ lầylội nhơbẩn vôcùng. Mưa nghiêng hạt trútxuống khuvườn buổisáng mộtcách nặngnề thảmhại. 

My, cô họctrò nhỏ congái ôngchủnhà, độinón từ dãy nhàcầu nằmkhuất sau khuvườn trởlên. My cóvẻ ngượngngùng với tấmáo chènướt đôi bờngực nhỏ. Nàng nói vuvơ để chelấp nỗi thẹnthùng vừa chợt dâng hồng lên đôi bờmá nhỏ. “Mưa lạnh ướt hết khuvườn hở thầy!”. Tôi cười imlặng nhìn nàng tạt ngangqua ảngnước nhỏ rửachân. Những giọt nước từ tóc nàng rơixuống làm những sợi mưa nhỏ trông My duyêndáng hơn. Lúc trởvào My hỏi tôi: “ Thầy uống càphê không để em pha cho...”. Tôi nói thôi cảmơn My, My mua giùm tôi gói Cotab thì cólẽ ấm hơn... 

My cười nhìn tôi rồi bỏvào nhà, mộtlátsau nàng trởxuống với bộđồ màutrắng thẫmvàng đẹp và gọn. My trao tay tôi gói thuốclá hỏi sáng nay thầy không đichơi đâu sao. Tôi mồi một điếuthuốc nói biết đichơi đâu bâygiờ. My imlặng dùng lược chảitóc rũ nước xuốngđất cườicười. Tôi nhảkhói nhìn nàng, trông thật dễthương nhínhảnh và ngâythơ quá! Tôi bảo My ngồixuống nóichuyện cho vui. My bảo đểkhoan em làm cho ônggià đĩa ốpla buổisáng đã. Tôi hỏi bộ ôngcụ thứcdậy rồi à! My nhìn tôi cười trêucợt: “Thầy làm như ai cũng ngủtrưa như thầy hết vậy”. Tôi cười vuivẻ. Tôi nói: “My nói chuyện dễthương quá!”. My cười, xí, thầy xạo hoài à! Tôi nói My đẹp, My khôngchịu sao? My ngoenguẩy bỏđi vào nhà trong với nụcười sungsướng nở trên môi.

Tôi hút hết điếuthuốc vừalúc ông Lẫm bướcra. Ông bưng một bìnhtrà lớn và hai cái tách nhỏ. Ông đặt nhẹ chúng xuống bàn và ngồixuống cạnh tôi. Tôi đỡlấy bìnhtrà và rót ra hai ly đầy tỏakhói thơmngát mùi hoalài. Ông Lẫm mồithuốc hút và nhấp từng ngụm trà nhỏ thúvị. Ông sửalại đôi kínhcận nhìnra ngoài khuvườn nói mưa nhiều quá nhỉ, phảikhông cậu. Câu nói ông chợt mang đến cho tới một cảmgiác lạnhlẽo luồn theo xươngsống, lanman khắp gười. Tôi chợt runlên. Ông Lẫm bậtcười: “Cậu lạnh à!” Tôi cười mơhồ không nói, tay run mồi thêm một điếuthuốc mớichợt tìmlại được hơiấm tỏa ngát lồngphổi. Imlặng mộtlúc thậtlâu ông Lẫm chợt nói bấtngờ:

— Dưluận mấy hômnay về các côgiáo cóvẻ không đẹpđẽ gìmấy phảikhông cậu? Tôi hiểu ông muốn nói gì nhưng giảvờ ngạcnhiên khônghiểu. Ông Lẫm cười: ” Ngườita nói mấy côcậu dandíu với họctrò... Tôi cười gượnggạo imlặng. Mấy cô dandíu với họctrò, có cả A. trongđó. Tôi chắcchắn vậy nhưng tôi chưahề gặp phảnứng nào của A. hoặc của các côgiáo khác. Tôi lờmờ hiểu sựviệc đó theo một chiềuhướng sống riêngtư từ bảnchất. Mỗingười có mộtcách thỏamãn khác nhau, nên tôi khôngcó dựkhán gì về hànhđộng ấy qua dưluận. Tôi nói:

— Tốt hơnhết ta đừng đểý đến những việc nhỏ ấy. Dưluận không nhấtthiết, nó sẽ thayđổi. Nóichung ra là khôngtốt, luônluôn vậy. Có khekhắc...

Ông Lẫm cười không nói, tỏvẻ không đồngquanniệm với tôi. Nhưng vì ông không biểulộ rangoài điềuấy bằng lờinói nên tôi khó cóthể bàytỏ ýnghĩ mình qua trunggian ngônngữ. Ông Lẫm uống hết một lynướctrà, tự tay ông rót một ly khác và bấygiờ mới nói:

— Tôi vốn không đểý đến chuyện đó làmchi. Nhưng trong đầu tôi thử đã đặt một chứcvị thầygiáo lên trên đạođức thuởxưa, và tráchnhiệm theo ngàynay. Suynghĩ của tôi tuy có đôichút lỗithời nhưng nghềgiáo phảilà một cáigì thật đạohạnh...

Tôi nghĩ nếu ông Lẫm gặp “T.dê” ông sẽ phảnứng thếnào? Ông Lẫm nóitiếp:

— Tôi nhậnthấy những sựkiện xảyra nhưvậy khôngđẹp chútnào. Mỗilần tìnhcờ bắtgặp một côgiáo nào đi ngoàiđường, tôi có cảmtưởng như họ khôngcó mặcáo khi đi ngoàiđườngphố. Quầnáo họ đã bị họctrò quentay lộttrần ra rồi trong gócxó nàođó. Tôi đồngý với ýniệm lõathể mà tôi đã đọc đâuđó: lõathể khônghẳn là bị lộttrần ra, mà đã bị lộttrần từ quákhứ rồi, nên khi ta nghĩđến nó, nó đã hiệnhữu... Câunói này thật chílý, tôi nghĩra một thânxác ngay saukhi đã mang trênngười một ámkỹ. Tôi erằng một vócdáng đẹp bênngoài chiếc áodài trở nên xấuxí và nhầynhụa...

Ông nói đến đây thì ngừnglại bởi có tiếngchân My bướcra. Tôi chợt giậtmình sửngsốt với câunói của ông vừarồi. Tôi thấy ýtưởng tôi giống ông ở chỗ khi tôi nhìn Ngh., tôi đã nghĩ nhưvậy. Ngh. đồnglứa với My. My bênđó, thử liệusao tôi không liêntưởng đến đứa congái họctrò tên Ngh. đã bị thằng T. khốnnạn kểlại cho tôi nghe sau đêm hắn làmtình với Ngh. Thânthể Ngh. nẩynở có đôi bờvú nhỏ giống My. Liệu T. cóthể làm vậy với My như Ngh. không? T. thật bỉổi khi xem giátrị của ngườicongái chẳngragì. T. diễntả thânthể Ngh. tỉmỉ đếnnỗi tôi nghe như tôi đã lộttrần Ngh. ra trướcmắt. Sao hắn lại có thể titiện đếnnổi phải nóikể về chuyện những lần làmtình của hắn... Hắn làmtình với ai thì mặc hắn. Nhưng tôi vẫn muốn hắn đừngnên nói gìhết. Khôngkhéo A. đã qua tay hắn vào đêm mà tìnhcờ tôi bắtgặp hắn đứng nóichuyện với A.. Và cả My đây nữa. Liệu có sao? Tôi sẽ giết hắn nếu tôi nghe hắn nhắcnhíu đến My. Tôi xem My như đứa emgái ruộtthịt vậy.

— Chú và thầy hômnay ởnhà ăncơm với ba em nghe! Em sẽ làm một bữa thật thịnhsoạn đãi hai người...

My nói. Ông Lẫm gậtđầu đượcrồi. Tôi cười imlặng nhìn My. My hỏi:

— Sao mấy thầy chẳng đichơi đâu?

Tôi nói biết điđâu bâygiờ. My bảo đi xuống uống càphê dưới Quán Rớt chẳnghạn. Tôi nó à! Tôi chưa đến đó lần nào. My nói một hơi dài. Quán ở ngoài Hoàitân ấy. Thầy đạpxe rakhỏi khuphố mới mộtchút là tới... Quán do mấy chị đệnhị năm rồi thirớt bàyra. Tôi nói ừ, để hômnào My dẫn tôi xuống đó xem.

* * *

Buổichiều tôi đến trường T.B.H theo ngõ dẫn sâu vô sântrường ngang trước phòng A.. Vừa lúcấy T. cũng vừa trong phòng bướcra, gậtđầu chào mĩmcười. Nụcười của hắn trông sao thật bầntiện ghêghớm. Tôi khẽ nhíchmôi cười trả. T. hỏi:

— Toa đichơi ư? Tôi khóchịu gậtđầu. Hắn nóitiếp:

— Thôi moa về raphố còn có tí chuyện... Tôi láchđầu chào hắn. Hắn bỏđi, dáng nghiêng nghiêng lùnthấp xấuxí. Tôi vào phòng A.. Nàng nằm trên chiếcvõng đongđưa nhìn tôi imlặng. Trông nàng buồnphiền trong đôimắt, tôi cảmthấy bựcbội nhưng cố nén lại hỏi nàng với giọng điềmnhiên: 

— Chiềunay em rãnh chứ? A. gậtđầu nhẹ. Tôi nói: 

— Em đi uống càphê với anh tốinay. 

A. không trảlời mà chỉ nói anh khép giùm cánhcửa, em thayđồ. Tôi đira khépcửa lại, rồi trởvào nhìn nàng thayđồ thảnnhiên trước tủkính đứng và trướcmắt tôi. Đến một lúc tôi không chedấu nỗi sự bựcbội trongngười, tôi nói:

— Em vẫn thường thayđồ trướcmặt thằng T....

Nàng thảnnhiên:

— A. ghen à! 

Tôi sẵngiọng: 

— Không ghen nhưng tôi thấy em không đẹp chútnào khi làm vậy! 

A. chợt bậtkhóc:

— A. luônluôn nghĩrằng em nhưvậy? Tôi imlặng. Tôi không yêu A.. Nhưvậy sự imlặng là câutrả lời thỏađáng nhất. A. nói trong nước mắt:

— A. không thử bỏ mộtít phút tìmhiểu em thử thếnào?

Tôi định thốt quácùng là cô yêu tôi. Nhưng thôi. Tôi biết nói vậy sẽ làm A. buồn, vì tôi không muốn ai buồnbã vì tôi hết. A. có thếnào đi nữa tôi vẫn xem chỉlà một nửa tìnhnhân một nửa ngườixalạ. Tôi khôngcó thẩmđịnh nàođó rõràng về những người congái đã điqua đời tôi, trínhớ vừa utối vừa mùmịt. Tôi muốn mình đừng nên dựvào những khổtính mà mọingười đã mắcphải. Như A. chẳnghạn. Nàng chẳng làgì hết đốivới tôi nếu khôngphải là ngườitình của tôi. Liệu maimốt rờixa hay đổivề một miền nào khác dạy tôi liệu cócòn nhớ A. không?

A. thay xong đồ. Tôi đưa nàng đibộ dọctheo khu phốmới. Conđường nốidài rakhỏi thịxã. Cơnmưa từ sáng vừa dứt ướt loangloáng mặtđường. Thưathớt đã có ánh đènđiện thắpsáng heohút khi buổichiều đã xuống thật thấp. Buổichiều uám trên những hàngcây dọc bênđường lặnglẽ. Gió nhẹ ru từng cơn lànhlạnh. Tôi chẳng cảmthấy gì hết khi nắm tay A. trong tay mình. Tấtcả đều khôlạnh hết trong một cuộctình đã nguộilửa, như cơnmưa chiều, như những tàn đông trínhớ mơhồ. A. phảngphất như thànhphố cổxưa, như hàngdừa bên bờsông của thịxã. Conđường thật dài. Những tiếng giày khua chỏi trong tôi một nhịp buồntênh, âmvang như tiếngkhóc nấcnghẹn của A.. Ngoài những thứ đó ra tôi chẳng còn suynghĩ được điềugì hết.

Điqua hết một đoạnđường khá dài, tôi và A. vào chiếc quán mang tên Rớt. Chọn một góc ngồi trong bóngtối, tôi thổitắt bớt một ngọn đèn bạchlạp. Quán thưathớt khách. Ngồi đằng ghixê là một cô congái nhỏ, không đẹp nhưng duyêndáng. Tôi nhậnra Liên, đứa họctrò cũ của tôi. Liên ngồi dựavào ghế đọc ách dưới cây đèncầy lunglay mờtỏ. Trong quánnước thắp hầu hết bằng thứ ánhsáng ấy. Thỉnhthoảng, gió khua ngang làmtắt nhẹ vài cây, quán trởnên tốiđen như những giọt càphê đang rụng từng sợi nhỏ trong ly.

Quán dìudặt tiếngnhạc rungủ. Từng thằng contrai nhỏtuổi đốtthuốc nhảkhói mộtcách mạtnhược. Tôi đưamắt nhìnxem khắp quán thử tìm còncó ngườikhách nào khác họctrò choaichoai của tôi chăng? Họ là bọn họctrò của tôi lũlượt đi uống càphê ngồiquán như những kẻsuytư khốnkhổ. Tôi lặnglẻ theodõi họ. A. hiện còn là bóngmờ bên tôi. Từng cửđộng của nàng mang nét buồnbã theo nhịpđiệu của thờigian haylà tiếng trống chiêuhồn nàng về nơi uuẩn của đờisống trong thángngày utối. Tôi và A. ngồi imlặng hànggiờ. Chỉ traođổi nhau những câunói ngắnngủi thưathớt buồntẻ. A. hìnhnhư cúiđầu đang chedấu tiếngkhóc uấtnghẹn trong nàng, âmvang từng cơnnấc nhẹ trong cuốnghọng. Tôi làmnhư khôngthấy, hútthuốc nhả khói bìnhthản trông đêmđen ngoàiđường tối mờmịt. Một thằng họctrò tôi, khi đingang qua bàn tôi, trôngthấy tôi khẽ gậtđầu chào. Lúcnầy tôi mới nghe A. nói:

— A. biết nó?

— Biết nó là họctrò của anh. A. imlặng mồi một điếuthuốc rồi nói với tôi: 

— Nó cũng là họctrò của em, mỗi đêm em có dạythêm nó.

Tôi thoáng chút sữngsờ. Tôi hiểu A. muốn nói gì rồi, điều mà lâunay tôi vẫn xem nó như ở ngoàivòng cuộcđời, lềlối suytưởng của tôi. Tôi khôngngờ lại phải nghe chính A. nói với tôi điềunày. A. nói, giọng buồnrầu nửa như lời thútội, nửa như kẻ đã lạcvào trong cơn mêhoảng không tìmđược lốira. Tôi cảmthấy choángváng trước A.. Khóithuốc lãngđãng trong quán dộivào tôi âmvang một thứ nhạc lùngbùng. Tiếnghát của một nữ casĩ dađen nghẹnngào trong bản Summertime, vừa bùingùi vừa nứcnở... Bấtgiác tôi nhìn A. tôi muốn khóc. Tôi chợt thấy mình dịudàng với A.:

— Tạisao em làm vậy?

A. nhìn tôi qua màn nướ mắt:

— A. đã nghĩrằng em sẽ khôngthể làm vậy?

Tôi nhìn sâu vào mắt nàng:

— A. hiểu! Vì một điềukiện tâmlý khó phântách, ngườita thường kiếm nơi vôcùng vào những cuộc đổichác để khỏi côđơn... Nhưng sựthực cũng khôngphải không bẽbàng... A. khóc thựcsự, nướcmắt nàng ứara hai hàngdài chạylăn trên bờmá nàng trong bóngtối. A. nóinhỏ như tiếngkhóc:

— Em sợ phải sống côđơn quá! A. thử tưởngtượng giữa ngôitrường imvắng đó, trong phòng chỉcó mình em...

Tôi imlặng gậtđầu, tôi hiểu. Tôi biết bên cuộcđời mỗingười luônluôn phải chịuđựng nỗi khốnkhổ khôngrời đólà sự côđơn. Nỗi côđơn làm người ta sợhãi khi đứngtrước bóngtối đốimặt với sựvôcùng nào đó. Tôi biết tôi qua những đêm khôngngủ trằntrọc lăntrở thèm môi thịt ngườitình. Một ngườitình khôngchândung đến vào đầuhôm và rađi vào khoảng nửađêm. Tôi không nghĩrằng mình sẽ chịuđựng được mãi trong nỗi đầyđọa khốnkhổ này. A. cũng vậy, nàng khôngcó đủ nghịlực để chịuđựng. Đêm từng đêm, nàng đã nằm trong vòngtay của những thằng họctrò lớntuổi đủ ômấp nàng như tôi. Tìnhyêu tuy ở nàng có những bộcphát mãnhliệt nhưng khôngthể kềmhãm được sự uhoài lăntrở trong giấcngủ ắpđầy mộngmị. Tôi hiểu vì vậy, nàng buôngtrôi hết, để đánhđổi sự chungđụng để đưa nàng xa cõibuồn kín tămhơi khi nhốt riêng nàng vào cănphòng khốnkhổ...

Khi rời quán, A. chỉ nói một câu “A. hiểu em?”. Tôi gậtđầu nói hiểu và tôi chỉ đưa nàng đến cổngtrường rồi về. A. nhìn tôi đôimắt đỏ mờ. A. không chịu ghé vào em một phút nào sao? Tôi imlặng cố tránh giữ trongmình một mối chuaxót lẫn thươnghại. Tôi lại muốn nóithẳng với A. rằng là anh không yêu em! Rồi dứtkhoát. Rồithôi khôngcòn những ngày chủnhật nàng sống bên tôi trong cănphòng trọnvẹn nỗi đónchìu. Khi A. quaybước vào trong sântrường, tôi nhìn thấy dáng lẻloi của nàng chợt bỗngnhiên tôi nghe lòng dânglên niềm sợhãi. Đêm A. về với cănphòng trốngvắng và với tôi cũng cùng một sự xacách chuaxót. Đêmnay tôi lại sẽ về trăntrở vậtlộn với con thúvật vôbiên của một thằngngười. Sự côđơn của A. dễsợ hơn của tôi. Tôi còn nhớ môi nàng mấpmáy như một hìnhvật sống ghêghớm: “Em sợ quá anh à! Em phải chịuđựng suốt mấy năm để cho sự côđơn dàyvò em, em đứng trước gương; trong cănphòng chỉ có mình em, em phải tự hànhhạ em bằngcách sống với gốigiường chiếuchăn côilẻ, em phải thủdâm để lấylại sự thăngbằng cho đầuóc”. Tôi imlặng nghe. Nghe như tôi vẫn thường nói cho riêng tôi nghe vào những đêmtối. Tôi cũng quá khốnkhổ rồi. Tôi bấtlực với tôi.

Trên đườngvề nhàtrọ. Tôi ghé quánsách mua một tờbáo ghi trễ một ngày, mong rằng tôi sẽđược khuâykhỏa đôichút. Nhưng tuyệtnhiên, tôi chẳng đọcđược một dòngchữ nào. Trong đầu tôi vướngvất một hìnhảnh A. côđơn nằm giữa cănphòng rộng và nàng đang vậtvã với nàng trong sự thỏamãn tâmhồn bằngcách thủdâm. Tôi bị ámảnh quácùng nỗi khắckhoải của nàng, tôi đâmra sợ cảnh tôi giữa gốichiếu lănlộn mộtmình. Khônghiểu ông Lẫm giờnày điđâu chưa về, nếu có ông giờnày chắc tôi sẽ được thoảimái đôichút với tuầntrà ướp hoalài của ông thơmngát. Cănphòng sátvách tôi vắng ông như một sự tìnhcờ đưa tôi lần vào chỗ tuyệtvọng. Tôi muốn tựtử ngay lúcnày để thấy mình được dễchịu hơn. Chưa lúcnào tôi bị nỗi côđơn hànhhạ tôi như lúcnày hết. Trờiơi, A. ơi! Tôi chợt nghĩ đến T., đến Ngh. Quả T. là một thằng sungsướng nhất và hạnhphút nhất.

Tôi cốgắng trởdậy uống một ngụm nướclọc, nhưng không tìmlại được cho tâmhồn sự thăngbằng cốhữu. Tôi bựcbội ném chiếc ly thủytinh đang cầm trêntay vào gócphòng, gâynên một tiếngđộng vỡbể loảngchoảng chóitai...

Có tiếngchân chạy rầmrập đến phòng. Cánhcửa mở, My hiệnra. Nàng nhìn tôi kinhhãi: 

— Thầy làmsao vậy? Ồ, thầy uốngrượu à, sao mắt thầy đỏngầu vậy. Tôi lắcđầu nhènhẹ, My làmsao hiểuđược tôi để nói...

My bảo để My dọn mấy mảnhvỡ miễngchai kẻo đi dẫm đứtchân. Tôi lảođảo vóitay khép cánhcửa phòng lại. Tôi ôm hôn My và đưa nàng về giường. My nhìn tôi ngạcnhiên và muốn khóc. Tôi ghìchặt lấy My thìthầm: “Mai anh sẽ kểlại đêm làmtình với em cho thầng T. nghe. A. sẽ nói tỉmỉ về thânthể em như T. đã nói về Ngh. cho anh nghe. Saurốt anh vẫn thấy thằng T. bỉổi vẫnlà kẻ thongdong hạnhphúcnhất đó, My à!”.


x X x


Phan Cung-Nghiệp

Quynhơn, 30/8/71

Đờisống Còn Bìnhthường

Truyệnngắn: Phan Cung-Nghiệp

(Bài đăng trên Nhậtbáo Tiềntuyến trongkhoảng năm 1973)


x X x



Trờimưa và buổisáng. Tôi bướcqua những phố mưa. Những conđường hưhỏng lỏngchỏng nước. Một buổisáng với bầutrời âmu ẩmướt. 

Tôi mang trongngười một tâmtrạng buồnchán bựcbội, suynghĩ về cuộcđời đã có mộtthời. Sổtính nămtháng không làmcho đời tôi thayđổi bằng những ưutư cằncỗi và mệtmỏi này. Một ngày sống như những ngày sống khác. Nămtháng nốitiếp điqua như một đoạnđời dài lêthê khôngdứt chánnản. Và cuốicùng kiệtquệ. Tôi nghĩ là tôi chưa già. Ở một nơichốn dungthân chưa rõrệt, Ngự xuấthiện và ởlại đã níukéo đờisống tôi dàira bằng một thôithúc, rất cấpbách nhưng tôi tựmình chẳng hiểu vìsao.

Tiếp những conđường mưa qua tôi nghe hơilạnh thắmleo vào dathịt têrét. Chiếcáo mới không đủ ấm. Trờimưa. Những giọtnước mưa selạnh bám trên đầucổ xuôingược những giọtngắn giọtdài. Tôi buồnbã bứcrức. Tôi mớivừa giận Ngự, vẫn biếtrằng mình khôngthể giận được lâu nhưng tôi vẫn giận, giận để trút nỗi bựcdọc về tínhnết đeobám của Ngự. Dùsao cátính của Ngự cũng làm nàng đángyêu thêmlên và cũng thật dễghét. Tôi chưathể gọi Ngự là vợ tôi được. Một người congái đã theo tôi, đã sống bêncạnh đờisống tôi như một chiếcbóng rất nhạtnhòa mơhồ nhưng mangtheo nhiều liênhệ. Giận nàng, tôi bướcchân rakhỏi nhà ngay khi cơnmưa trútxuống. Tôi lại hốihận và muốn quaylại trởvề. Nhưng không, tôi cứ bướcđi và đi, qua mấy conđường mưarơi. 

Qua mấy khu phố thưavắng, tôi đi âmthầm và buồnbã. Nổibuồn không liêncan gì đến trínhớ lẫnquẫn đầuóc mình nhưng vẫn buồn, nỗi buồnrầu bắtnguồn từ ýtưởng quaytrởlại nhưng cứ đi, bỏđi. Tôi bỏmặc tiếngkhóc Ngự vanglên từng chặp saulưng. Ngự khóc thậttình và rayrứt. Tôi khônghiểu nàng nghĩ gì khi nàng khóc. Một lầmlỗi lúc ânhận không đủ để nàng sướtmướt nhưthế. Dùsao, đánglẽ tôi phải trách cái mặccảm rằng nàng đã quấyphiền tôi bằng ánhmắt đànbà của nàng. Đạiloại những những giậnhờn nhonhỏ nhưvậy vẫn xảyra hoài. Cuốicùng tôi vẫn phải trởvề sống với conngười đànbà Ngự. 

Mới tuần rồi, tôi cũng đã giận Ngự vì câuchuyện tươngtự như sángnay. Lá thư thứhai của Uyên nàođó xalạ đã đến tôi và Ngự đã bócra xem trước. Cô Uyên nàođó đã đến tìm tôi mộ llần, nhưng tôi không gặp vì Ngự cóbiết nàng. Sauđó không hấy nàng đến nữa, nhưng vẫn có thư, láthư hoàntoàn xalạ đốivới tôi mà tôi cũng khôngmấy quantâm đến. Nhưng Ngự lại ghen vôcớ, Ngự khônghiểu tôi từ những chuyện vụnvặt nhưthế. Tôi có hơi thấtvọng nhưng vìthế mà tôi giận nàng. Điều giậnhờn mà tôi gọilà vôduyêncớ, hếtsức vôduyên. Ngự bảo Uyên đẹp, Uyên trẻ, Uyên duyêndáng, lịchsự, họcthức. Và chắcchắn là Uyên yêu anh, Ngự nói thế. 

Tôi nhớ một đêmnọ tôi giận Ngự về những chuyện đạiloại nhưthế, và khi trởvề nhà sau cơn giậndỗi, tôi phải hếtlờ xinlỗi nàng trong một nỗi mêmỏi. Buổitối đó đưa Lượng về chung, ngôi nhàtrọ bị khuađộng ồnào bởi haiđứa chúngtôi, nhưng người mởcửa khôngphải là Ngự mà là bàchủnhà với cái nhănmặt dễchịu quenthuộc. Tôi cười gượnggạo dắtxe vào. Lượng gõ cửaphòng imlặng, đèntắt bêntrong hoàntoàn lặngim, côtịch. Tiếng gõcửa khuavang khôkhan rơivào bóngđen tỉnhmịch. Sự imlặng đó đưa tôi vào nỗi losợ laođao, nỗi losợ hốthoảng về một sựkiện hoàntoàn thuộc về tưởngtượng tămtối, biếntrạng. Tôi hấptấp đạpcửa rầmrầm, và réogọi ầmvang. Lượng khôngbiết chuyệngì, nhưng cũng hiểuđược ở một khíacạnh nàođó tươngtự. Hắn nhìn tôi phơilộ nỗi hoảnghốt, nhưng tỏvẻ bìnhtỉnh hơn. Hắn lụctìm chiếc chìakhoá riêng để cạycửa, cuốicùng chúngtôi vàođược bêntrong, và khe bậtđèn sánglên, tôi mới hoànhồn trởlại bìnhthường. Ngự vẫncòn đấy, đang chìmtrong giấcngủ saysưa, và màimiệt trên đôimắt mệtmỏi của nàng làm tôi thêm yêu nàng hơnlúcnàohết. Ngự chìm trong cơn ngủmê với chănchiếu lệchlạc làm tôi cảmthấy tộinghiệp. Giấcngủ vôtội nằm mêman trong cái vócdáng xinhxắn kia chínhlà niềm hạnhphúc duynhất trong đời tôi. Hơithở đềuhòa nồngnàn, môithắm máhồng. Giấcngủ thanhbình hếtsức. 

Tôi thèmthuồng giấcngủ đó nhưng bănkhoăn engại Ngự lạmdụng thuốcngủ để ngủ. Những viên thuốcngủ màu hồngnhạt đã trởthành cơmbữa bìnhthường cho mỗi đêm cầnthiết cho giấcngủ của nàng. Tôi không cấmcản điềuđó nhưng cólúc tôi chợtcó ýnghĩ rằng, bấtngờ, đôikhi hay tìnhcờ và tôi sẽ mất nàng vĩnhviễn bởi chính cái phươngtiện bìnhthường kia mà hằngngày nàng sửdụng, như lốithoát đó chăng? Vâng! Chính phươngtiện đó làm mêmuội đờisống để dẫnđến lầmlỡ, tộitình.

 Suốtđêm đó tôi phải rất khổ ở để tìmcách xinlỗi nàng. Nằm bêncạnh nghe nàng thở, trông nàng ngủ mộtcáchbìnhthường. Tôi yêu nàng hơnlúcnàohết và hếtsức hốihận về sự giậndỗi quáđáng của mình. Mặcdù tôi đã cốtình tạo những vachạm cầnthiết để đánhthức nàng dậy nhưng nàng vẫn ngủ, ngủ saysưa, ngủ màimiệt, ngâythơ. Tôi khôngkhỏi chậtvật với nỗi bứcxúc trongngười, tôi khôngthể yên ngủ bìnhthường được khi trong ýnghĩ về sựchết vẫn còn rayrứt khônnguôi. Tôi trăntrở bên nàng khổsở. 

Nàng vẫn ngủ điềmnhiên trong khi tôi mởmắt thaoláo nhìn lên đinh mùng và bóngđêm chungchăn hơiấm. Tuynhiên tôi vẫn không dám đánhthức nàng dậy để nói với nàng rằng tôi rất yêu nàng. Anh rất yêu em. Dù biếtrằng có nói cũng bằngthừa. Hạnhphúc khôngthể diễntả bằng ngônngữ. Hạnhphúc vôbờ không chấpnhận một sự ghinhận nàohết. Cuốicùng đêm đó tôi cũng ngủđược một giấc chìmlắng mêmang. Đến khoảng quá nửađêm. Ngự đánhthức tôi dậy, tôi ngạcnhiên mởmắt cố nhìn gươngmặt nàng lẫnchìm trong bóngtối để tìmlại một nét kiềudiễm thânyêu. Em dậy sớm thế. Tôi hỏi, Ngự chồmdậy hôn lên đôimôi tôi, dậyđi hơn bốn giờ rồi. Anh quên rằng giờ này là giờ làmviệc của anh sao? Tôi chợt nhớra, thóiquen mỗi sáng của nàng là gọi tôi dậy. Tôi chợt cảmthấy trí mình lười. Tôi choàngtay ôm vội nàng, kéoghì nàng về mình bằng hơithở hấphối, tôi hôn khắpnơi trên gươngmặt ấmáp của nàng. Ngự ngồi bậtdậy:

— Anh hư lắm! Đừng lười thế, hãy dậy với côngviệc, gần sáng rồi.

Tôi xuôi người nằm dài mỉmcười trong bóngtối:

— Hômnay anh lười quá! Em nói anh nghỉ một hôm khôngđượcsao?

— Saothế, anh bệnh chăng?

— Không! Vì anh yêu em...

— Khỉ, anh hư lắm...

Ngự thòchân xuống giường tìm dép, tôi giậtmình nhoàingười tới kéo nàng về với tôi:

— Ngự!cho anh xinlỗi nhé.

— Xinlỗi về chuyện gì? Hình như Ngự cười.

— Em ác lắm! Em có biết không?

Ngự nói trên môi tôi:

— Anh có biếtrằng anh cótội lớn lắm không?

— Lớn bằng em không Ngự?

Tôi hôn nàng, nàng vùngvẫy. Tôi cười thành tiếng. Cả thânthể nàng nằmtrọn trong vòngtayôm của tôi. Tôi bắtđầu bằng một tìnhyêu nồngnàn.

— Khỉ! Anh hư lắm...

— Nhưng anh yêu em!

— Mặc xác anh!

— Nhưng anh yêu em.

— Xạo!

— Thực.

Ngự cười rúcrích trên ngực tôi. Tôi nghe tiếng nàng thở đều, hạnhphúc, sungsướng. Những ngón tay móng dài, nàng bấu nhói nhẹ sau lưng tôi. Ngự cười. Ngự nói, anh yêu Uyên không? Uyên nào? Tôi hỏi. Xạo, anh mà không biết, thật à. Uyên đó à, anh chẳng biết mặtmũi Uyên rasao hết. Thực không? Thực! Xạo! Anh làmgì biết cô ấy rasao mà yêu? Chuyện điđêm ai biếtđược? Đẹp không? Đẹp, duyên dáng, lịch sự, học thức. Em thuasút cô ta về mọimặt. Suỵt! Đừng nónhảm. Rồi cô ta còn đến nữa không? Sẽ... Hyvọng...

Uyên, chính Uyên xalạ này đó với bứcthư gởiđến cho tôi tiếptheo chínhlà lýdo tôi giận Ngự lầnnầy nữa. Nàng vẫn chưa mất cái bảntính tòmò lẫn chút ganhtị nên Ngự đã làm phậtý tôi. Dẫusao với ngườicongái lạ mà tôi khôngquenbiết đó đánglẻ chẳng là điều để nàng làm bậnrộn tôi. Nhưng tôi đã giận nàng như chưabaogiờ biết giận. 

Trời tạnh mưa. Mặttrời nhô mờ trong đám mâymù bỗng trắngbạc thành một màu nhạtthếch. Tôi muốn quayvề. Tôi chẳngthể giận Ngự lâu hơnnữa. Dù sao đànbà phải có mộtchút ghentị và nhiều kiêuhảnh khi nắmgiữ được một vật mà người khác thèmmuốn. Tựanhư hạnhphúc khônghề đánhđổi được (đólà điều chắcchắn) nhưng lại phải sợ nó tìnhcờ rồi baymất không tămdạng.

Hômqua tôi bỏ thóiquen làmviệc vào sángsớm để từ đầuhôm cho đến nửađêm phải ngồi gòlưng trên bànđánhmáy thànhthử buổisáng tôi dậytrễ hơn mọikhi. Ngự cũng thức quá khuya để sắpđặt thứtự những bảnthảo cho tôi và sửa lỗichínhtả, nàng thức cũng khá khuya nhưng dậy sớm hơn tôi. Lúc tôi dậy, mặttrời đã lên và Ngự đichợ. Một phần cơmtấm điểmtâm buổisáng bàysẵn trên bàn, tôi tự phachế một ly caphê và uống mộtmình với sự thoảimái tronglòng. Lượng dậy trước tôi từlâu, hắn đang làm việc bên phòng cạnh cănphòng của tôi và Ngự, trông Lượng mảimê với xấp giấytờ sáchvở cầnmẩn như một họcgiả ngoạihạng chừngmực, tôi bỗng cảmthấy ganhtị. Bất cứ lúcnào Lượng cũng cóthể bắttay vào việc dễdàng nhưvậy. Lượng saymê với việc dịchsách biênkhảo như một thúvui duynhất. Tôi phục hắn. Trongkhi những trangsách của tôi được viết lởdở và chẳng baogiờ hoànthành trọn buổisáng. Có ngày tôi ngủ say vùi để đêm đến... 

Ngự vẫn chưa về, tôi cóý chờđợi, dù chẳng biết chờđợi để làmgì. Nỗi quenthân gầngũi mà hằngngày giápmặt tôi khôngthể thiếu Ngự bêncạnh thì Ngự chínhlà chiếcbóng hạnhphúc của đờitôi. Nếu đờisống chỉ vì bóngdạng hạnhphúc vôtăm chonên hạnhphúc vĩnhviễn thựcsự là nỗi hưkhông vắngbóng, vìvậy cóngười uổngcả cuộcđời khốnkhổ ngồi tiếcnuối với hưkhông. Tôi thèm thuồn hạnhphúc và Ngự chính là người đã mang hạnhphúc đến cho tôi. Giảndị chỉ cóthế nhưng sự nhậnthức nầy chínhlà sợidây níukéo giữa tôi và cuộcđời nàng lâunay đếngiờ qua một cuộc hạnhngộ tìnhcờ, xungquanh chuyến rađi màimiệt.

Lúc Lượng đến hỏi mượn xe tôi, hắn traocho tôi láthư mới nhậnđược của Uyên lúc sáng, xong Lượng đi. Còn lại mình tôi giậndữ quayquất với láthư đã bị Ngự bócra xemtrước, điều đã làm tôi khóchịu nhất, trên phongbì không để địachỉ ngườigởi, chữviết có hơi sỏi nhưng dịudàng từng nét mỏngmanh thậtđẹp. Thư viết vớvẫn chẳngcógì, đạikhái Uyên nhắnlại lờilẻ nhưtrước và khơichuyện của chuyến đếnthăm lầntrước nhưng chẳng gặp tôi. Uyên khen vợ ông đẹp lắm nhưng có hơi khótánh và ítvui, nhưng tôi nghĩrằng ông là người có rất nhiều hạnhphúc. Nàng sẽ đến tìm tôi lầnnữa.

Bứcthư khôngcógì đángchúý, nhưng Ngự đã làm tôi bựcbội khóchịu vì sự soimói của nàng về tìnhcảm riêngtư của tôi. Tôi không thích nhưthế. Dù bảnchất của Ngự là một ngườiđànbà khônghơnkhôngkém. Chính vì nỗi bựcdọc nungnấu trong đầu tôi suốt khoảng thờigian đó, nên khi Ngự đi chợ về tới là đã bị tôi gâygỗ. Và nàng khóc, khóc như một đứatrẻ nhỏ, khóc như một ngườiđànbà rất congái. Những giọtnướcmắt vôtội không làm nguôicơn giậndữ của tôi:

— Cô không cóquyền như thế!

— Em không cóquyền gì trong đờisống anh sao?

Nhưng ítra cô phải đợi tôi xem rồi đã chứ! Tôi giấu cô làm gì hả?

— Em xinlỗi...

Mộtlần đã nhưvậy rồi. Tôi nhắclại: 

— Tôi không muốn cô xâmlấn đờisống cánhân tôi như một sự bóbuộc nhưthế.

— Còn những liên hệ...

— A ! Cô muốn nhắcđến những liênhệ nào đây? Nói nghe xem! Không ngườiđànbà nào quáquắt nhưthế, cô hiểu không?

— Anh đừngcó nặnglời với em nhưthế! Em xinlỗi.

— Lỗiphải! Lỗiphải! Lỗiphải! Hừ, cô đã đọc đượcgì trong thư? Thật tôi khônghiểu tạisao cô lại làmđược nhưthế. Ítra cô cũng còn có trongđầu một kiếnthức đạihọc mà cô đã nhậnđược ở giảngđường cũng đủ cho cô biết khônngoan chớ! Sao cô xâmlấn vào đờisống riêng tư của ngườikhác như vậy! Tôi nhắc lại.

— Em van anh ! Em xinlỗi. ..Em chịu lỗi, anh đừng nặnglời với em nhưthế.

— Cô khóc ư. Nín, Tôi bảo nín.

Ngự hétlên:

— Anh đừngcó độcđoán nhưvậy ! Ítra em cũng phảicó chútgì liênhệ tới đờisống anh chứ! Em là gì? Anh xem em là gì của anh ?

— Im ngay! Sao cô lại lắm nướcmắt thế. Cô khôngđược khóc. Cô nghĩxem cô làmvậy có đúng hay không?

— Em xinlỗi.

— Lại khóc! Vôích quá! Biết baogiờ cô mới thôi lãmnhãm với những giọtnướcmắt thừa của cô. Không khóc cóđượckhông?

— Trời ơi. Em xinlỗi. Không chuyệngì anh lại phải giậndữ đếnthế.

— Hãy nhìnthẳng vào vấnđề! Tôi không muốn cô khóc! Tôi muốn cô đừng quá tòmò nhưvậy. Xấu lắm ! Xấuhổ lắm cóbiếtkhông?

— Trời ơi !

— Nín!!! Tôi hétlên.

— Tôi không nín! Ngự khóc lớn.

— Tôi sẽ làm cho cô nín!

"Bập!" Tôi nghe tim mình nhóilên Gương mặt Ngự đỏbừng, in rõ lằntay năm ngón thôbạo của tôi. Đôimắt đầy nướcmắt của nàng đó còn phảngphất trong trínhớ tôi. 

Tôi hốihận là đã lỡtay đốivới nàng. Đánglẻ tôi khôngnên giậndữ đến như thế. Tôi vẫncòn trongngười cái bảnchất conngười. Nhưng lại rất mau hốihận sau lần giậndữ. Ngự, tha thứ cho anh... anh đang trởvề với em đây. Chúngmình dùng bữacơmtrưa bìnhthường như mọingày với Lượng, đừngnên gâygổ hoài nhưthế, phải không Ngự?

Đường tôi trởvề lại nhà đườngphố bỗngchợt dàira. Tôi bước nhanh. Ngự đã trởvề trong tôi với những ýnghĩ bứcrức trongđầu. Tôi lại nhậnthấy rằng mình thương Ngự nhiềuhơn. Cơngiận đã tanbiến, đã cólúc tôi cảmthấy rằng mình hơi quáđáng.

Dùsao Ngự vẫn là một ngườiđànbà khônghơnkhôngkém, đánglý tôi khôngnên tạo cho Ngự mặccảm nàng bị tôi đánhrơi rangoài những giọtlệ tìnhnhân. Mặcdù tôi và Ngự vẫn chưa phải là vợ của mình. Trongkhiđó, tôi đã nhận thấy được những ràngbuộc. Và hìnhnhư tôi đã chấpnhận một cáibóng Ngự đeodính bên tôi một đờisống. Chính đời sống đó và hạnhphúc của cái bóng Ngự, nniềm hạnhphúc thânyêu bìnhdị nhất.

Qua một conđường. Chắc cólẽ trời sẽ làm một cơnmưa nữa với đám mâymù đặt trên vòmtrời của thànhphố. Hàng câyxanh uớt đẫmnước rungrinh trên một conđường hiuvắng. Một conđường xecộ qualại thưavắng và buồntênh. Từng bướcchân người dồndập quađó như tôi, sựtrởvề, trởvề ấmcúng bên cănnhà thânyêu với Ngự, với Lượng cùng chung một lốisống bặttăm dạngtích mà chúngtôi loayhoay tìmkiếm, tìmkiếm khôngngừng. Dùcho đíchtới là một ảotưởng nhiều viễnảnh không mấy thựctế chânthực.

x X x

Phan Cung-Nghiệp

(Saigon 16-7-72)

Ðờisống Rất Bìnhthường

Truyệnngắn: Phan Cung-Nghiệp

(Tậpsan THOÁT, Sàigòn, số rangày Tháng 10, 1972)

Vào truyện:

Thưa ông, tôi đã đọc "Ðờisống Rất Bìnhthường" của ông. Bỗngnhiên có cảmtưởng mình là một nhânvật nào trong ấy.

Thưa ông! Tôi nghĩ giá câutruyện được kếtthúc bằng một bứcthư của cô Uyên nàođó thì hay biếtbaonhiêu. Và tôi đã mạomuội làm thế. Việcđó, nếucó điềugì không vừaý mong ông bỏqua cho.

Kính,

Một độcgiả ở Vĩnhlong

x X x



Trong bữacơmtrưa tôi giận Ngự, tôi bỏ bànăn khiđó, và lấy xe đi. Lúcấy Lượng chắcchắn còn đang ở đàng nhà Thi. Tôi tinrằng Lượng sẽ không haybiết gì về chuyện tôi với Ngự. Nếu biết thì Lượng chỉ xem đólà những giậnhờn vuvơ màthôi.

Mà quảvậy. Sựgiậndữ vuvơ, khắcđoá. Khôngcólý gì để tôi bỏđi suốt cảngày, nhưng cũng khônglýgì Ngự lại nghĩ khác, đánglẽ nàng phải bìnhtỉnh hơn tôi — vì hẳn nàng biếtrõ tínhtình của tôi hơn ai hết.

Kểra cũng thậtđángtiếc. Tôi đâmra hốihận và cảmthấy buồnrâu ngaysauđó. Xágì một chuyện đànbà nhỏnhặt nhưthế. Một bứcthư lạ. Một hàng tên congái. Bứcthứ đó gởi thẳng đến nơitrúngụ của tôi, Ngự, và Lượng. Ngự bócra xem khi tôi vắngmặt. Tôi giận. Cơngiận bùnglên trong khoảngkhắc khi Ngự traocho tôi bứcthư đã có dấubóc. Bứcthư của một ngườicongái mang tên Uyên xalạ.

Tôi ngủtrưa đằng nhà Hiện. Ðến xếchiều. Nằm trôngra ngoài khungcửasổ nắngvàng, chiều đang xuốngthấp dần. Giờnầy cólẽ Ngự đang ngồi nhà chờ tôi với Lượng về ăncơm. Tôi hốihận và thương nàng hếtsức. Thương cáitínhnết đànbà, thương cáitính đa-nghi, thương đôimôi ghen, thương bờmi hờndỗi... Ðánglẽ tôi nên dịudàng với nàng hơn mộtchút, nhưthế mọichuyện chắcchắn sẽ không đếnnỗi trầmtrọng. Rồi sẽ hoà. Một nụcười. Tựái sẽ xoátan ngaysauđó.

Cănnhà Hiện vắngtênh. Trên cănlầu nhỏ chỉcó mìnhtôi nằm trơtrọi. Hiện chắcchắn mới chỉ ra điđâu ngoàiphố.

Chiềuxuống. Nắng úatàn. Một ngày đã hết và một ngày đang trôiqua trong đờitôi mộtcách vôích. Buổitrưa trốngrỗng ngủvùi mêman để giờ thứcdậy và thèm trởvề, thèm được vuốtve tựái của Ngự. Tôi yêu Ngự. Chính vì tìnhyêu nầy, nó đã đánhtan những dằnvặt khắckhoải lâudài, để tìnhyêu đưa hai người đếngần vớinhau hơnnữa. Ngự ơi. Anh đang nhớ Ngự. Giờnầy Ngự đang làmgì? Ðang chờ anh về với bữacơm chăng? Bìnhthường mọingày giờnầy chúngmình đang dùng cơmtối rồinhỉ?

Mồithuốc hút, tôi vẫncòn nằm lười trên giường, mặcdù ýnghĩ muốn quay vềnhà đang dấylên trong lòngtôi mãnhliệt. Tôi về thì mọngchuyện sẽ đâuvàođó. Những giậnhờn kia sẽ tan trong khoảngkhắc.

Từlâu, tôi vẫn thường tự bảo mình là hãy ráng kềmchế tínhnóngnảy, ráng chịuđựng những phiềnphức nhonhỏ — sẽ chẳngcó chuyệngì xảyra. Vì luônluôn Ngự là người đànbà dịudàng nhẫnnại, biết chịuđựng.

Từ ngày Nhự sống với tôi nàng chưahề gâygỗ với tôi lầnnào. Chỉcó tôi thôi. Mỗilần tôi nónggiận điềugì, nàng, Ngự, chịuđựng hết, chấpnhận hết, và dễdàng thathứ tôi khi tôi ngỏlời xinlỗi. Bằng môt nụcười, bằng môihôn, bằng vòngtay ôm. Bằng những gì thânthuộcnhất được bàytỏ.

Tôi yêu Ngự, một ngườicongái đã theotôi quacầu thốngkhổ, lên những dốc đắngcay, đã bằnglòng chấpnhận hết những điều xảyra trong cuộcđời. Tôi đã làmđổithay Ngự từđó, bằng những biểulộ, sựbiếndạng xuấtphát từ tìnhyêu chânthành.

Ngự, đứng giữa cuộcđời với những lựachọn, nàng đã theo tôi qua những nổitrôi. Nàng chợtdưng bỗng trởthành một ngườiđànbà kháchẳn với khoảngđời congái cũ trướcđó với nhiều mộngmị.

Nhớ Ngự. Tôi muốn về với nàng ngay tronglúcnầy, nhưng chẳnghiểusao tôi vẫncòn nằmlì trên gường, mặccho những ýnghĩ trôimau, tôi thèmnhớ Ngự như tôi đang thèmnhớ bờmôihôn nồngnàn. Nhớ những ngày hạnhphúc bìnhdị nhất mà tôi khôngcòn aoước đượcđì thêm. Một đờisống, một ngụctù mởra khi hạnhphúc tắtngấm. Hạnhphúc tồntại hoặc vụt biến với sựsống. Sựsống sẽ tànlụi vĩnhviễn khi hạnhphúc tắtnghỉ. Có cònlại chăng thì đólà những nỗikhốnkhổ, những chịuđựng trong tâmtrí đã kiệtquệ với đờisống với những cùngcực. Chiềuvàng. Hạnhphúc cũng vàng như buổichiềuvàng. Buổichiều đẹp và rựcrỡ sángrạn như nỗihạnhphúc nguynga vươngcao. Hạnhphúc là một ướclệ, giốngnhư buổichiều vàng, hiệnhữu trong tâmthức conngười, như cáiýthức về thờigian theo cáchnhìn nhẫmtính thờigian đã lầnlướt trôiqua nhưthếnào.

Tôi vẫn nằmlì rađó, tronglòng đầy những ướcmuốn và nângniu, níukéo dằnvặt không rõrệt trong ýnghĩ. Tôi đã không quayvềlại nhà như tôi đã nghĩ. Tráilại, tôi đi langthang, đi rảochân nhoàimệt như tôi đã đi suốt một buổitrưa hômnay không về. Lạthay, trong lòngtôi khôngcòn tímảymay nào giậnhờn Ngự.

Tôi dùngcơmtối với Hiện ngoài quán sinhviên. Bữaăn khôkhan và nghèonàn làm tôi ớn và làm tôi nhớ Ngự hơn. Chẳnghiểu giờnầy Ngự đang làmgì. Một nỗilolắng thoáng ngang tâmtrí tôi bằng một nỗinhớ khôngrời. Hiện vừa ăncơm, vừa nhìn tôi cườicười. Nhưng chắcchắn Hiện khônghề biết là tôi đang nghĩgì trong đầu... Cáitính bèbạn đôilúc cũng làm tôi xalạ với Hiện, nhưng không chính vìthế mà làm mấtđi giữa tìnhbạn những thânthiết gầngũi cầnthiết cho những cuộcgặpgỡ. Nhưng hiệntại thì Hiện khôngthểnào hiểuđược tôi...

Tôi imlặng nhai cơm mệtmỏi. Tôi ăn rấtít. Tôi bỏđủa ngaysauđó. Hiện ngồi bêncạnh thảnhoặc ănnhai, bìnhthường. Tôi chợt có ýtưởng ném cáichén vào khuônmặt lìlợm của nó. Cái ýtưởng kỳcục nầy chợt làm tôi bậtcười. Tôi cười thànhtiếng, mộtmình tẳnmẳn với cái ýnghĩ vuivui đó.

Ðườngphố bênngoài bắtđầu lênđèn. Xecộ qualại thưahơn. Quáncơm sinhviên ồnào tiếng xìxào nóichuyện cũng thưadần rồi vắng hẳn. Người cuốicùng trong quán chỉ cònlại tôi và Hiện.

Hiện hỏi tôi về Lượng:

— Sao lâunay khôngthấy hắn lại nhà?

Tôi bảolà nó bận, lúcnầy Lượng đang chămchú bên mấy quyểnsách cũkỹ đóngbụi. Tao chả hiểu nó đang muốn làmgì nhưng chẳng nghe nó nói gì hết. Hiện cười.

— Lượng muốn làm một họcgiả mựcthước đó. Tao đây giờ chánngấy sáchvở. Cái mớ chữnghĩa thuthập ở trường ngàynào đã gởi trảlại hết cho thầycô. Mấthết. Mớ kiếnthức ở họcđường khônghơn khôngkém là cái bằngcấp!

Tôi khônghiểu Hiện muốn nóigì nhưng vẫn gậtđầu tỏvẻnhư "Vâng! Tao hiểu! Tao hiểu..."

Tôi hiểu. Vâng. Tôi hiểu. Hiện muốn nóivề một đờisống quẩnquanh bên chữnghĩa và ýthức, những mâuthuẩn, những tanvỡ... cơhồ đang nẩymầm trong mỗi tưtưởng ngày càngthêm trầmtrọng. Tôi đã nghe điếctai, nhứcđầu về những vấnđề triếtlý ýthức, hiệnhữu, nhânsinh, và đờisống. Tôi giờ không muốn nghe Hiện tiếptục lảinhải hoài mấy thứ tiếng đó.

Suốt buổitối, tôi đã bị buộc phảinghe Hiện nói hoài theo luậnđiệu triếtlý quèn đó. Mệtmỏi. Chảnnản. Tôi phải cứ gậtđầu hoài. Tới mộtlúc khôngcòn chịunổi nữa tôi đã ngủgục lúcnào khônghay trong một quáncàphê.

Tôi không haybiết là tôi đã ngủthiếp đi trong baolâu. Hiện đánhthức tôi dậy, mồi cho tôi một điếuthuốc. Tôi cảmơn và cầmlấy điếuthuốc hútlấy hútđể. Bấygiờ tôi khôngcòn nghe Hiện lảinhải nữa.

Quáncàphê chúngtôi ngồi tối vắng. Câycỏ mờảo với ánhđènmàu lùmù. Chúngtôi đang ngồi trong một khoảng tốinhất của khuvườn được làm quán. Dưới tàncây rộngthấp, một vài tiađèn màu sánglelói tùmờ. Tiếng nhạc từ cuối góc quán vanglên lưngchừng trong khônggian dìudặt. Tôi ngồi imlặng trôngra ngoài quán, nhìn conđườngphố lờmờ ánhđèn không tỏ với một khốióc đặcquánh mangmang.

Ðôikính cậnthị đè nặngtrĩu trên sốngmũi tôi. Tôi cảmthấy nhoàimệt và buồnngủ ghêgớm. Bêncạnh, Hiện ngồi ngãngười dài trên ghế, hútthuốc bìnhthản. Bầutrời chợt âmu, như sắpsửa làm một cơnmưa. Tôi ngồi nghe tiếng nhạc vangvang, nhưng chẳng nhậnra là mình đang nghe gì ngoài những ýnghĩ về buổitối, và Ngự. Cạnh bàn chúngtôi ngồi, mấy gãthanhniên đang chụmđầulại vớinhau nóichuyện rìrào, thỉnhthoảng có tiếng cườikhúckhích bấtchợt vanglên.

Những điếuthuốc nốinhau qua. Trời đỗ dần vềđêm có nhiều mâyđen và giólộng. Những tàng lá laoxao dưới ánhđèn màu nhoànhạt. Quán nằn ở khoảng đường vắng và tốinhất nên có rấtít xecộ qualại. Vìthế, conđường bỗng trởnên buồnbã. Buồn như một đêm buồn trong tôi. Buồn như trong quán vắng.

Một người thanhniên bước vào quán, có dángngười caodongdõng. Một mãnh bóngtối chengang nửa mặt. Khi tôi vẫncòn chưa nhậnra là ai thì người đó tiếnđến bàn chúngtôi đang ngồi. Nụcười nở trên khuônmặt chàngta:

— À! Thìra là Lượng...

Khônghiểu sao Lượng lùlù trướcmặt thếmà tôi lại không nhậnra. Tôi cườigượng và mời hắn hútthuốc. Tỗi hỏi sao nó biết tôi và Hiện ngồi ởđây mà tìm. Lượng nói:

— Tôi đoán vậy thôi vì mấy anh thường đếnđây.

Tôi cười. Lượng gọi một tách càphêsữađá. Tôi cóý chờ Lượng nhắcvề Ngự ởnhà nhưng Lượng không nói gìhết ngoài những chuyệnvuvơ. Tôi imlặng nghe Hiện và Lượng tròchuyện, trongkhi lòngtôi chỉ thựcsự nônnả chỉ muốn nghetin Ngự.

Hiện và Lượng vẫncòn nóichuyện về sáchbào một hồilâu. Tôi nhậnthấy đầuóc mình rỗngtếch khi nghe Lượng nhắc về những quyểnsách mà tôi đang viết dỡdang. Hìnhnhư Lượng có phêbình gìđó nhưng tôi không đểý nghe. Hiệntại đangcó một sựviệc gì bứcrức trong tôi khóchịu. Nếu có ngay những trang bảnthảo của những quyểnsách mà tôi đang viết kia chắcchắn là tôi sẽ xénát chúng ra ngay vì tôi đang nổi cơnđiên.

Mộtlúclâusau bấtchợt Lượng nói với tôi về Uyên mà hoàntoàn không nhắcnhở gì đến Ngự hết! Tôi bựcbội quyênhẫng mất không nhớ Uyên là ai, thànhthử tôi khônghiều đang nóigì, và chợt cólúc tôi cứtưởng là Lượng đang đang nói vế L.!

Hiện nhìn tôi cười. Nụcười của Hiện lúcnầy trông dễghét vôcùng. Tôi đang nhớ Ngự. Tựái khôngchophép tôi hỏichuyện về Ngự với Lượng. Hiện, trongkhiđó, khônghề haybiết gì về chuyệngaygỗ giữa tôi và Ngự. Thựcra chuyện nhỏxíu chừngđó... Và hìnhnhư, mộtlúclâusau, thêm mộtlấnnữa Lượng nhắc về Uyên. Tôi chợt giậtmình như vừa tỉnhdậy sau một giấcmơmàng. Cái tên Uyên liênhệ níukéo tôi vềlại với thựctại, về bứcthư và chính vì láthư đó mà trưarồi đã làm tôi giận Ngự. Tôi hỏi Lượng:

— Uyên nào?

Lượng tỏvẻ ngạcnhiên:

— Ủa! Anh khôngbiết Uyên sao? Tôi cứngỡ anh quen côta lâurồi chứ! Chiều rồi côđó có đếntìm anh ởnhà, được chị Ngự tiếp... Tôi ngủtrưa nên không mấy biết gì về chuyện đó... Chỉ nghe chị Ngự bảo Uyên quenthân anh.

Tôi hỏi Uyên là người rasao? Ðẹpxấu? Lượng môtả hìnhdáng Uyên bằng lời nhưng tôi khôngthểnào mườntượng chora rõnét vócdáng ngườicongái ấy là nhưthếnào. Nhưng tôi tưởngtượng rađược bằng một hìnhảnh mơhồ của một khuônmặt đẹptuyệtvời. Tôi bỗngchợt bậtcười thíchthú với điều tôi tưởngtượng như chợtmới khámphára được điềumớimẻ. Tôi hỏi Lượng:

— Uyên tìmđến tôi làmgì?

Lượng lắcđầu nói :

--Khôngbiết. Chả nghe chị Ngự nóigì hết.

Qua lời Lượng nói, tôi đoánchừng là Lượng chưa haybiếtgì về cáibiếncố đang xảyra giữ tôi và Ngự. Tôi hỏi:

— Chiềurồi Ngự có chờ cơm tôi không?

Lượng nói:

— Chỉ mìnhtôi ăn. Chỉ Ngự bảo chị nhứcđầu rồi bỏ đingủ. Lúc tôi rờnhà chị vẫncòn ngủ.

Tôi imlặng nhìnra đườngphố. Ðêm cólẽ khuya rồi. Xe thôi khôngcòn chạy ngoàiđường. Khuphố nhỏ đó chợtbỗng tốiám và buồn âmu. Tiếngnhạc trong quán vẫn vanglên dậpdìu. Có những cặptìnhnhân đang quấnquítnhau ở những chỗkhuất đầy bóngtối, yêunhau. Tôi đưamắtnhìn nhưng trong đầu không mang mộttí ýnghĩ gì về họ. Tôi chỉbiếtrằng, tôi đang nhớ Ngự. Ngườiđànbà trẻtuổi đang côđơn quẩnquanh đằngnhà đang thaothứcchờđợi khi vắngxa tôi.

Tôi cảmthấy thôi khôngcòn giận Ngự và quênhết chuyện bứcthư của ngườicongái tên Uyên xalạ nàođó và sựtìmđến với tôi của nàng. Giờ tôi chỉcòn ýnghĩ thèm về với Ngự với một lờixinlỗi. Và sauđó, tô sẽ yêu nàng, môt ngày như mọi ngày, tôi chântìnhnhất trong tìnhyêu tôi đốivới Ngự. Chợtnhư tôi cảmthấy giữa tôi và Ngự dườngnhư là hai kẻ đang ngụplặn yêunhau như mới vừaqua một cuộchộingộ tìnhcờ.

Khi chúngtôi về thì đêm đã khuya lắm. Ðường vắng. Phầnlớn thànhphố nhànhà đã đóngkín cửa chìm vàotrong một giấcngủsay. Tôi và Lượng ghévào nhà Hiện để tôi lấy xe.

Mở côngtắckhoá, đạp nổmáy, tôi cho xe chạy đèo Lượng vềnhà. Tôi láixe chầmchậm trên đườngphố để tránh giólạnh. Tiếng máynổ êm vanglên lồnglộng giữa lòng phố tịchlặng imvắng. Và tôi hìnhdung rađược một gươngmặt dỗihờn dễthương, với nụcười khi mởcửa. Bỗngnhiên khikhông tôi cảmthấy lòngmình dịulại, thanhthản dễchịu. Tôi sungsướng với sựtưởngtượng thôngminh của mình.

x X x

Một đoạnkết cho "Ðờisống Rất Bìnhthường" — thư Uyên viết gởicho nhânvật "tôi" và "Ngự" :

"Uyên, Uyên, cô là ai? "

Tựnhiên tôi lại "bị" làm một nhânvật truyện hếtsức bấtngờ.

Chị Ngự, xinlỗi chị. Tôi đã quá vôtình. Hạnhphúc khôngthể cùngmộtlúc chiasẻ cho hai tráitim. Chị nhỏdại và chị lớnkhôn. Cả một quảngđường dài thămthẳm chị đi bên Ð. Tìnhyêu dàntrảira bốnphía — bátngát — Bồngsơn! Ðịadanh xalạ chị đã cùng Ð.. lớnkhôn va rađi từđó. Ð. — chồngsách caongất — chiếckínhcận nhiều vòng nặngtrịch. Chị — môihồng máthắm — tìnhyêu và sựghenhờn thườngtrực vâyquanh.

Tôi tìnhcờ trong mộ tròvui đến làmxáotrộn đờisống chị.

Cảmơn Ð. đã nhắcnhở và tưởngtượng tôi là một người đẹptuyệtvời.

Cảmơn cậu — những ngàyvui đãqua. Làmsao tôi cóthể nhìn sựgiậndữ của chị Ngự ngày một bànhtrướng. Tôi — một đứa ở miềnxa — tìnhcờ đến và nhìnthấy chút nắnghồng trong đời cậu — đã ghélại và đã dongchơi một thờigian dài.

 Nắng tắt. Ngày hồng cũng đã tan. Ðã đếnlúc phải rũ áo rađi.

Ðừng bậntân — cậu còncó chị Ngự chiasẻ đờisống. Còn tôi, tôi đứng xa xơrớ giữa ngãbađường mơ mộtchút hươngthơm cho đời nhỏ.

Cảmơn đã nghĩ tôi là một người thôngminh. Xinđừng quantrọnghoá vấnđề. Cứ thongdong và hạnhphúc.

"Ðờisống rất bìnhan cho cậu và Ngự — Ðờiđời danhđức ChúaTrời caocả...

Phan-Nhã Uyên-Uyên

(Nguyễn Thị Lệ)

Vĩnhlong,

2-11-72

x X x

Phan Cung-Nghiệp

Sàigòn, 1972