Thú Phiêudu: Conđường Nay XuyênÁ
dchph
Toànbộ chương nầy sẽ dành cangợi cáiđẹp trầngian mà người đànbà Áđông đã mangđến từ thiênđàng để tôđiểm cho trầnthế. Trênđường viễndu châuÁ của kẻ phàmphutụctử nầy, tôi đã mãihoài tìmkiếm và nângniu cáiđẹp vừa hiền vừa bạo của những tiênnga giángtrần và chưabaogiờ thấyđủ. Xaoxuyến trước cáiđẹp của đànbà là những âmba vangđộng xảyra trên bướchànhtrình đángnhớ cảđời; nó hàmchứa tínhcách thiêngliêng khôngkémgì sovới cuộchànhtrình đi Thiêntrúc thỉnhkinh của thầytrò Tamtạng; chỉcó điều khácvới Tamtạng là khi lạcvào một nữquốc ngài đã từchối nhữnggì đời đã bancho, còn tôi thì vừa tiếpnhận và vừa cố theodấu bướcchân của vị Ðườngtăng nầy để truytìm lại nữquốc đó như một đeođuổi triếtlý của đờisống. Trong đờisống thườngngày tôi thỉnhthoảng đem cái triếtlý “tri túc tiện túc” ra dạyđời kẻ khác, nhưng tôi chẳngbaogiờ thấyđủ trong cáithú giaohoà mỹnữ hoàlẫn với sựrungđộng của tráitim trước cáiđẹp quyếnrũ của mỹnhân là điều đã khôngngớt thôithúc tôi tìmhoài tìmmãi và chỉ tìmthấy ở những ngườiđẹp Ðôngphương.
Tôi không nói là người đànbà phươngTây không đẹp bằng đànbà phươngÐông, nhưng cánhân tôi vẫn yêuthích người đànbà châuÁ, hay nóiđúnghơn, những côgái Áchâu đang tuổi xuânthì và được nhìnngắm họ giốngnhư ngườiyêuhoa vào được vườnhoamộng, ởđó đoáhoa nào cũng rựcrỡ và quyếnrũ, thơmngát hươngxuân và cuốnhút, nhưng tôi khôngbaogiờ dám có ýnghĩ ngắt một đoáhoa mangvề để cắmbình làm củariêng.
Khi đến một thànhphố ở xứlạ nàođó, tôi thường thích đilangthang dạo qua những phốxá, những cửahàng, chủý là để quansát cáchsinhhoạt và đờisống tại một xứlạ. Hơnthếnữa, tôi thích nhìnngắm những côgái Áchâu xinhđẹp ởđó mà tôi mệnhdanh là “những kiềunữ Áchâu”, “mỗingười một vẻ mườiphân vẹnmười”. Trên bướcđường duhành xuyênÁ qua khôngbiếtbaonhiêu đôthị và phốchợ lớnnhỏ của nhiều xứ, tôi khôngbaogiờ quên dànhriêng cho mình thờigiờ nhìnngắm cáiđẹp vừa thầmkín vừa sôibỏng của ngườiđànbà Áđông.
Tại các đôthị ở châuÁ, dườngnhư ngườita thích đỗxô rangoài đườngcái hơnlà giấumình trong những tiệnnghi ởnhà như ta thấy ở Mỹ, dođó lẫnlộn trong đámđông trên đườngphố của các xứ nầy là nơi baogiờ cũngcó sự hiệndiện của những nàngtiênnữ hạthế, mặctìnhcho những taonhânmặckhách lãngmạn như tôi thahồ nhìnngắm. Baogiờ tôi cũng tìmthấy một nétđẹp trỗibật ở ngườiđànbà Áchâu trong đámđông đadạng giốngnhư nhữngđoáhoa lạlẫm muônngàn sắctíahồng nằm lẫnlộn giữa trămngàn cọngcỏ dại.
Có người hỏi tôi congái Áchâu ở xứ nào đẹpnhất và đẹp ở chỗnào? Tôi phải tự nhìnnhận là mình cũng có những xúccảm “libido” (dồnnén) haylà cáinhìn thôlậu của kẻ phàmphutụctử. Có nhữngđiều mà khi tôi nóira chắc nhiều ngườiđànbà liênhệ phải bấtbình. Thídụ khi quansát phụnữ Ðạihàn (hay đúnghơn là căncứ vào đasố các cô tiếpviên hàngkhông Ðạihàn hơnlà những quansát khi tôi langthang trên những ngõngách ở Hánthành) và tôi có nhậnxét là mông của họ dẹp và “phẳngphiu”. Một ngườibạn trikỉ của tôi hayđi côngcán luitới Hánthành còn phánrằng “cáiấy” của đànbà Ðạihàn rất… hẹp. Haylà thídụ như chuyện tôi thích ngồi phicơ của hãng Hàngkhông Singapore khôngphải vì hãng này có lịchsử antoàn lâudài đángtincậy (bằngchứng là tôi cũng rất thích điphicơ Hàngkhông Việtnam!) mà là thích cáiđẹp của những thânhình thonnhỏ rõnét của những nữtiếpviên trong những mãnh sàrông lụa kiểu Mãlai mềmmại bósát lấyngười và dángđi yểuđiệu thụcnữ của họ dọctheo lốiđi trên phicơ.
Và dườngnhư khôngphải tìnhcờ mà có mộtlần saukhi đã lên phicơ tôi được môt côtiếpviên chỉđịnh ngồi ngay ở dãyghế saucùnghết và đó chiếcghế ngoàicùng sátlốiđi, phíasau tôi là tấmphên ngăn chỗ phụcvụ, và phíatrên đầu tôi là cáigiá đựng tạpchí. Và cũng chính côtiếpviên xinhđẹp đó mỗilần đingangqua chỗ tôi ngồi là quẹt cáimông của côta vào cườmtay của tôi. Khi cô nầy cần lấy hoặc cất tạpchí ở cáigiá nằm phíatrên chỗ tôi ngồi là côta, mộtcách ungdung thongthả (và chođếnnay khi nhớlại, tôi vẫn khônghiểu là côta tựnhiên, vôtình hay cốý) áp nguyêncả thânhình nóngbỏng của cô lên ngườitôi lúc côta rướnmình lên để vóilấy sáchbáo! Tôi cảmthấy mình lúcbấygiờ giốngnhư một chàngtrai mớilớn khờdại, ngồi thụđộng tậnhưởng cái cảmgiác đêmê khi một thânhình đànbà tràntrề nhựasống kềsát ngườimình nhưng chẳngdám làmgìhết, dù chỉcần ngướcmặtlên nhìn là nguyên hai tráiđàotiên chínmọng nằm phíasau làn áolụa căngphồng mềmmại ápsát vào hai bờmá của mình. Cólẽ khôngphải tôi thẹnthuà, mà vì tôi nhìnthấy ánhmắt của ngườiđànông ngồi ghếgiữa cách tôi hai ghếtrống cóvẻ khôngđược thânthiện lắm (ganhtị chăng?)
Khi tôi kểchuyện nầy cho một ngườibạn đồnghành nghe, nó bảo tại tôi “libido” quá chonên mới cảmthấy vậy. Tôi nghĩ chắc cũng cólẽ nhưvậy, vì có nhưvậy chonên cả conngười tôi mới toảra sức thuhút nàođó (đôimắt, cáinhìn?) cámdỗ đànbà đến vào những phútgiây hàmchứa ẩndụ đó? Trong thếgiới loàivật convật khácphái thường bị quyếnrũ đếnvới những đốitượng khácphái khi nó toátra mùivị của pháitính đó?
Nhântiện nóichuyện nữ tiếpviên hàngkhông, tôi có nhậnxét là tiếpviên Singapore rất xinh và ănmặc rất đẹp như đã kểtrên; tuynhiên, đẹpnhất phải kể đến chiếc áodài màuhồng mõngmãnh của nữtiếpviên Hàngkhông Việtnam (chánnhấtlà đồngphục của nữtiếpviên của các hãng hàngkhông Korea, China, Eva, Japan, và các hãng hàngkhông của Mỹ. Bạn nghĩ sao?) Trong những chuyến chờ chuyểntiếp phicơ về Việtnam ở phitrường Kimpo cũ (Hánthành), Kaitak cũ (Hồngkông), hay Trungsơn (Ðàibắc), tìnhcờ đôilần vừa đúnglúc phicơ Việtnam vừa tới và các nữtiếpviên Hàngkhông Việtnam vừa ra, các cô nóichuyện líulo tíutít như chimsáo, đithànhhàng với vạtáodài màuhồng phấtphơ thathướt và lũlượt như một đàn thiênnga bay thànhđàn trên bầutrời cuốichiều rạnrỡ ánhnắng hồng! Trên những chuyến phicơ của Hàngkhông Việtnam đến hay đi trong vùng châuÁ, khi phicơ vừa mới cấtcánh khônglâu là có phần biểudiễn chỉdẫn những biệnpháp antoàn, và người phụhoạ là vài cô nữtiếpviên Việtnam. Tôi khôngbaogiờ bỏqua phần nầy chodù tôi đã xem khôngbiết baonhiêulần trong những chuyếnbay. Tôi khônghiểu ngườiđànông khác khi ngắmnhìn các cô tiếpviên xinhđẹp dịudàng kia trong những chiếc áodài thathướt yêukiều họ đã chúý nhìn vào chỗnào trên thânhình của những kiềunữ Việtnam kia nhiềunhất? Nhìnthấy cáiđẹp thanhtao hay phàmtục?
Tôi khôngmuốn đisâu vào chitiết diễntả cáiđẹp gợicảm và quyếnrũ dụctình của người đànbà phươngÐông trong những mẫu truyệnkể chắpvá trong chương nầy vì đây khôngphải là mụcđích của bàiviết nầy. Tôi chỉ muốn viết mộtcách ungdung như tôi nóichuyện với bạnbè trong những buổi tràdưtửuhậu, nhớgìnóiđó, chitiết nào kểra nghe ngượngmiệng thì thôi không kể, chodù bànđánhchữ cóthể giảiphóng tôi rakhỏi những suycảm ràngbuộc tươngtự. Tuynhiên, dùmuốndùkhông cũngcó nhữnglúc sựviệc cần môtả mộtcách khôngcâunệ mới cóthể đạtđược cáichânthiệnmỹ của cuộcđời (C’est la vie s’il est la vrai!). Nếu bútký nầy được viết bởi một nữ vănnhân nàođó và môtkhi đã thànhthật với lòngmình thì tôi nghĩlà họ cũng khôngthểnào viết khác hơn. Ðó cólẽ là lýdo tạisao khi pháinữ viết bạo thường dễ nổitiếng, còn pháinam viết bạo thường bị xem là lácải (?), nghĩalà vănchương baxu rẽtiền! Ðốivới tôi viết cũng như nói, phảilà một nhucầu, cógì đángnói mới nói, mới viết. Bàiviết cóthể là biểuhiện cho những suynghĩ, những ướcmuốn, dùlà đôikhi tácphẩm đó chỉlà một sảnphẩm của hưcấu siêuthực, nhưng đó lại phảnánh đúng những cáinhìn giốngvới ngườikhác thì bàiviết đó sẽ có lýdo để tồntại… Nóimộtcáchkhác, tôi khôngcó ýđịnh viết dâmthư hay thích đọc dâmthư, nhưng dâmthư tồntại trong mọi thờiđại và trong một thờiđại nhấtđịnh, một tácphẩm cóthể đượcxem là dâmthư nhưng đến một thờiđại khác ngườita lại xem nó là vì nó tácphẩm vănhọc (thídụ như “Hồnglâumộng”, bạnđọc ngàynay thấy nó có “dâm” chútnào không?) nóilên được mộtsố những dụcvọng thầmkín của congười. Bàiviết nầy đơngiản là những ghichép thànhthực về cáinhìn, cáicảmnghĩ, cái tồntại của nhânvật tôi namphái đốivới nữphái, và đốitượng nữphái đó là những kiềunữ Áchâu trong thờiđại nầy.
Trởlại câuhỏi congái Áchâu ở nơinào đẹpnhất và đẹp ở chỗnào? Khôngkể congái Việtnam, tôi nhậnxétthấy congái Tàu rấtđẹp. Quanniệm đẹp ởđây cũng có một giátrị tươngđối rất chủquan và tuỳtheo đốitượng. Nhưng ởđây chúngta cóthể có cáinhìn chung và cùng đồngý: congái Việtnam đẹp! Và khi tôi nói: congái Tàu đẹp, thì cái kháiniệm đẹp dànhcho congái Việtnam cóthể ápdụng cho đốitượng kia. Nhưvậy, bạn cóthể hiểu là congái Tàu đẹp theo cáinghĩa tôi dùng để diễntả cho congái Việtnam. Nhưng congái Tàu thì đadạng vôcùng. Congái phươngBắc khác congái Giangnam. Congái Ðàiloan khácvới congái Hồngkông…
Congái Hồngkông đasố có vócngười nhỏnhắn, thườngthì cóvẻnhư đẹp đềunhau, nghĩalà vẻđẹp của một kiềunữ ngoàiphố và cáiđẹp của nữminhtinh cáchbiệt khôngnhiều. Tuynhiên, cáiđẹp của họ dườngnhư dựavào trangsức và yphục nhiềuhơn. Cô nào cô nấy hầunhư đều ănvận theo thờitrang, nhưng cóvẻnhư ai cũng có một lốiđiđứng tấttả biểulộ chothấy họ có một nếpsống vộivàng.
Lần đầutiên tôi đặtchân đến Hồngkông là vào ngày 22 tháng 12 năm 1979, khi đáptàubay từ trạitỵnạn chuyểntiếp ở Tângiaba đến Hồngkông, lưulại một đêm qua sáng hômsau là đi Mỹ. Nhưng ấntượng đầutiên và sâusắc nhất mà thànhphố rựcrỡ của muônngàn ánhđèn màu kia là những kiềunữ khôngngai trên khắp nẽođường thànhphố.
Bảy năm sau tôi trởlại mãnhđất đó và vềsau Hôngkông trởthành một thànhphố Áchâu quenthuộc mà mỗilần đến dườngnhư tôi lại khámphá rađược những đổimới và sứcsống ngàycàng mãnhliệt của nó. Tuyvậy tôi cơhồ khôngcó một kinhnghiệm nào về đànbà Hồngkông, cólẽ tạivì mỗikhi tớiđó tôi thường đichơi với ônganhhọ, và ông nầy thì chămchỉhạtbột, ngàyngày đilàm, một tuần đúng 7 ngày, suốt từ năm 1972 tớinay, cólẽ chẳngbiết ănchơi làgì, ngoàichuyện nhậunhẹt. Tôi vẫncòn ấmức vì chưa “phátrinh” được cái vùngđất thuộcđịa cũ của Ănglê này. Vívon một tí thì cóthể nói giốngnhư một chàngtrai cònđang đeođuổi một côgái mà vẫnchưađược “toạinguyện!” Tôi có thằng em họ ở Mỹ, quậy ởmức chọcđấtvátrời, nó và ôngchủ Hồngkông của nó mỗi năm đóngđô ở Hồngkông cólẽ không dưới sáu tháng… để quậy. Cólần tôi hỏi ở Hôngkông cógìđâu mà quậy? Nó nói có chứ, kểlại đủthứ chuyện mà tuýp người như tôi sẽ khôngbaogiờ đạt tới hàng caothủ võlâm như nó được! Cólẽ vìvậy mà chỉtrongvòng vài năm sau là chủtớ phásản, nợ tíndụng đầyđầu bên Mỹ, mỗi người một phương cầuthực… (Hiệnnay nó đang làmăn ngành Karaoke ở Namvang đã gần mười năm. Cólẽ tôi sẽ đến thăm nó một ngày gầnđây để xem các kiềunữ bên Namvang như thếnào!)
Hồngkông thànhra đốivới tôi mớichỉlà nơi dừngchân chẳngđặngđừng làm bướcđạp vào đạilục Trungquốc hay để về Việtnam. Lần ngắnnhất tôi lưulại đâylà vàokhoảng năm 1998, khi mới đáptàubay từ Ðảo Hảinam Trungquốc tớinơi khoảng 10 giờsáng, khi đến vănphòng dulịch đặt muađược vé tàubau về Việtnam cùngngày vào tối hômđó, thì trướcsau lưulại mãnhđất này được 10 tiếng đồnghồ. Trong thờigian nầy tôi có thử tìm mộtvài barrượu dậpdìu mỹnữ và định bướcvào, nhưng có một điềugìđấy làm tôi engại thoáibước bỏđi. Xin nóithêm là Hồngkông là một thànhphố có giácả sinhhoạt khá đắtđỏ. Một ngườiViệtnam tôiquenbiết sống ở Hồngkông đã lâunăm đãtừng lắcđầu khuyên tôi là chớ mótới, vào barrượu sờmó chútít là bay vài trăm đô Mỹ nhưchơi. Anhta nóithêm là Việtnam mới chínhlà thiênđàng hạgiới!
Năm 1997 sau Tết độ nửa tháng, tôi bay từ Ðàiloan trởlại Hồngkông lầnnữa trênđường về Việtnam, lần lưulại đó ở trên 1 tuầnlễ khôngkể các chuyếnđi từđấy vào đạilục Trungquốc qua Thẩmquyến, đến Quảngchâu, và những thànhphố khác sâu trong nộiđịa nước Tàu. Và chưa lầnnào nếm được mùi ănchơi của Hồngkông! Hồngkông đốivới đasố người, cólẽ là một nơi muasắm, còn tôi khôngphải là tuýpngười thích muasắmđồ. Hồngkông đốivới tôi vẫncòn là vùngđất “còntrinh”, chờ khaiphá.
Trong thờigian chờđợi côngty dulịch ởđây làm visa Việtnam cho tôi, tôi bèn sang Thẩmquyến, Trungquốc, với ýđịnh tới đấy quậy mộphen! Thẩmquyến là một thànhphố mớiđược xâydựng đếnnay độchừng 20 năm, trên một vùngđất trướcđây là đồngruộng, nay trởthành thànhphố thíđiểm cho chínhsách mởcửa và đổimới kinhtế dưới triềuđại Ðặng Tiểu-Bình. Thànhphố nầy đãđược xây theo quyhoạch hiệnđại nên nhàcửa và đườngxá rất khangtrang, nằm phía bênkia biêngiới của Hồngkông, khu Cửulong, đi xeđiệnngầm từ trungtâm thànhphố Hồngkông tớiđó mấtđộ 45 phút. Vừa bước quakhỏi câycầu biêngiới Lahồkiều là vào một thànhphố có nhịpđiệu dồndập, vộivã và cáchsống không khác Hồngkông baonhiêu, thanhniên thiếunữ vào thờibấygiờ có cáimốt xài điệnthoại cầmtay nóichuyện liêntục, và với những toàlầu mớitoanh đẹpđẻ caongất làmcho tôi có cảmgiác là đang ở Hồngkông.
Congái Thẩmquyến chưngdiện khôngkhácgì congái Hồngkông, kểcả kiểucách điđứng vộivàng. Bướcvào một trong hàngchục nhàhàng ănnhanh McDonald mọclênnhưnấm ở thànhphố nầy, tôi quansát nhậnthấy đâylà nơi thườngxuyên luitới và hẹnhò của những cặptìnhnhân rấttrẻ ở tuổicậpkê. Tôi tựhỏi với giátiền khôngchênhlệch mấy sovới một tiệm McDonald bên Mỹ, đám ngườitrẻ kia, đasố cólẽ còn cắpsách đếntrường, lấyđâuratiền để thườngxuyên luitới những nơi đắtđỏ sovới đồnglương còn kháthấp của ngườidân dù là dân Thẩmquyến? Tuynhiên phảinóilà những nhàhàng ănnhanh nầy có cách trangtrí khá thanhlịch, rộngrãi trônggiống như một tiệmcàphê lớn sovới những thiếtkế trong nhàhàng tươngtự ở Mỹ. McDonald ởđây được giớitrẻ làm nơi tụtập hẹnhò, giốngnhư quáncàphê ở Việtnam vậy. Ở nhàhàng nầy vừamới bướcra khỏicửa là có người chàohàng ngay: họ mời thamdự đấmbóp thứthiệt! Ở Trungquốc tôi cũng đã thửqua nămbalần đấmbóp, thiệt có mà giả cũng có, lầnthì ở tiệm hớttóc thanhnữ, lầnthì ở “trungtâm” đấmbóp sangtrọng mà bênngoài xếhộp tưnhân đậu chậtđường, lầnthì ở trong phòng kháchsạn… đủcách đủkiểu (Tàu, Thái…) và đủgiá ( từ 10 đô đến 80, 100 đô.)
Buổitối khi tôi đibộ ngangqua một khuphố có nhiều kháchsạn sangtrọng bốnnăm sao trởlên, tôi trôngthấy rấtnhiều cô thiếunữ trẻđẹp, ănvận hợpthờitrang mộtcách quyếnrũ, đứng dọctheo vệđường bênngoài những kháchsạn nầy đang chờ kháchlàngchơi đến chọn. Tôi còn nhậnthấy cuối gócphố, có sựhiệndiện của những côngan mặc đồngphục gácđường, cóvẻnhư khôngđểýgì đến chuyệnlạ đang xảyra ở khu giữaphố. Và lãngvãng đâyđó là những thanhniên trẻtuổi dẫnmối cho kháchtìmhoa. Bấtchợt vào lúcấy tôi nghĩlà trong đám côgái và những thanhniên trẻtuổi kia là mộtsố trong những ngườitrẻ mà tôi gặp vào buổibantrưa ở McDonald? Trông những côgái còntrẻ mỡnmà lòng ai mà chẳng xaoxuyến, nhưng tôi chợt nhậnthấy mình dườngnhư đang tìmhoa giữachốnbaquân! Ðâylà lần thứhai tôi đến thànhphố nầy, và mỗilần đến, dườngnhư khôngbaogiờ giống lầntrước — tấtcả mọisự không lầnnào giống lầnnào.
Tôi trởvề khu côngtrường nơi gần chỗở, cảmthấy mỏimệt liền thuậnchân quặtbước vào một tiệm đấmbóp quốcdoanh đòi chođược một kiềunữ ra xoanắn đấmbóp — thựctế tôi chỉ thuầntuý muốn đấmbóp màthôi nhưng tôi lại khôngthích có đôi bàntay đànông lựclưỡng sờnắn trên ngườimình nên tôi có lời yêucầu nhưvậy — gã quảnlý bằnglòng nhưng lại nói thòng thêm một câu:
— Ởđây chỉ phụcvụ đấmbóp thuầntuý thôi nhá!
Biếtrồi, khổlắm, nếu muốn thứkhác tôi chuiđầu vào cửahiệu quốcdoanh làmgì? Cólẽ khítụtạinão, khi ôngquảnlý nhìnthấy sắcmặt bừngbừng khíphách của khách chonên ôngta lêntiếng như vậy chăng?
Qua ngày hômsau tôi đổisang kháchsạn khác ngay trong khu côngtrường — suốtđêmqua về kháchsạn cũ định đingủ sớm nhưnglại khôngngủ được — và nửađêm cũng chẳngcó ai gọiđiệnthoại hay gõcửa. Cólẽ tại tôi ở trong một kháchsạn quốcdoanh. Thựctế lýdo tôi đổi kháchsạn là vì thấy kháchsạn mới nầy ở khu côngtrường đangcó chươngtrình khuyếnmãi bớt tiềnphòng và tôi không cưỡnglạiđược những nụcười và ánhmắt của các cô tiếpthị, bận áodài sườngsám mềmmại với vạtáo xẻ lêntới trên bắpđùi nỏnnà, nhưng phầnlớn là chân ngắn do người phươngnam thấplùn, đứng cảđàn trước cửa kháchsạn chàokhách. Nênnhớ là những xứ Áchâu thường chọn những người trẻđẹp vào làm trong các ngành dịchvụ, thườngthì pháinữ trên bamươi tuổi là bắtđầu tìm không ra việc trong những nghề như tiếpthị, bánhàng, phụcvụ… này.
Saukhi đổisang kháchsạn khác, điều tôi chờđợi vào đầuhôm đến nửađêm ở phòng mình, như đãtừng chờ theonhư kinhnghiệm trướcđây, đã không xảyra (hômđó lại đúngngày Ðặng Tiểu-Bình mới quađời nên tôi phải về kháchsạn sớm, vì tấtcả câulạcbộ, karaoke, vũtrường, barrượu và những nơi duhí côngcộng đều đóngcửa để mặcniệm ngườitiênphong của Ðảng Cộngsản Trungquốc đã phávỡ bứcmàntre.)
Ðiềuđó đã xảyra với tôi tại nhiều nơi trên bước hànhtrình xuyênÁ của tôi. Thídụ như cólần tôi và một ngườibạn nữa đến Hoaliên, Ðàiloan, chơi vào mùahè năm 1986. Ðêmđến chúngtôi ngủlại một kháchsạn nhỏ nơi mà chủnhà kiêmluôn quảnlý và bồiphòng, kiểu như kháchsạn tưnhân ở Sàigòn hay Hànội, mỗingười một phòng. Nửađêm, chủnhà gọi điệnthoại về phòng tôi, dĩnhiên là ôngta nói bằng tiếng Quanthoại, bảo tôi bật TV lên xem chươngtrình đặcbiệt. Ðúnglà chươngtrình đặcbiệt nửađêm vì đây là chươngtrình của kháchsạn, chiếu phim conheo sảnxuất tại Ðàiloan. Xem đâuđược nửagiờ, khi chủnhà đoánchừngđược là conlợnlòng của khách chắc cũng vừa hừnghực lửa, ôngta lại gọiđiệnthoại lênphòng hỏi tôi có muốn gọi gái tới hầuhạ chăng? Tôi ưngthuận. Thếlà tôi được hưởng và trảiqua một đêm của mộtngànlẻmộtđêm kỳdiệu của một xứ Áchâu, ấmcúng ngọtngào bên một côgái ănsương tỉnhlẻ.
Sáng hômsau xuống phòngăn tôi nhìn thằngbạn tôi tủmtỉm cười, tưởng nó cũng được hưởng một đêm tuyệtvời như tôi. Nhưng đợi hoài chẳng nghethấy nó nóigì, tôi hỏi:
— Sao, đêm qua ngủ đượckhông?
Nó nói:
— Dễ giận thiệt, đang mới dỗ được giấcngủ thì chảbiết thằngcha nào gọiđiệnthoại lộnsố….
À, thìra là vậy… Xin nói thêm là thằngbạn người Tàu chínhgốc nầy của tôi nói tiếng Quanthoại sỏi hơn tôi nhiều!
Qua ngày hômsau, khi xuốngphố uống càphê ănsáng, tôi nhậnthấy những nơi duhí vẫncòn treo miễnchiếnbài. Khôngdodự, tôi bèn khăngóiquảmướp ra gaxelửa nằm cách kháchsạn tôi đang ở chưa tới haimươi bước. Chắc nhàga mớixây theo kiểu hiệnđại nầy trong lịchsử của nó chưacó một vịkhách nào như tôi: khôngbiết là mình sẽ đi đâu, tôi đứng tầnngần đọc bảng giờgiấc khởihành mà khôngcần nhìn cột ghi nơiđến. Tôi chọn chuyến khởihành sớmnhất nửa tiếngđồnghồ sauđó — và nơiđến là Quảngchâu!
Từtrướcđếnnay, giốngnhư Hồngkông, Quảngchâu cũng là thànhphố quenthuộc tôi đã đến nhiềulần trong mỗi chuyếnđi ngaodu Trungquốc. Và congái Quảngchâu tuy khôngphải ai cũng ănmặc theo thờitrang do ảnhhưởng của xứ Hồngkông kếcận, nhưng họ có cáiđẹp naná gầngiốngnhư congái Hồngkông, nhưng điđứng chẫmrãi và thơthới hơn. Và thựcra, nétđẹp của congái Quảngchâu dễ bị lẫnlộn với nétđẹp của congái Việtnam. Nếu bạn để haimươi côgái Quảngđông chungvới năm côgái Việtnam vào mộtnhóm, bạn sẽ khó phânbiệt ai là ngườiViệt ai là ngườiTàu, vì bởi congái tỉnh Quảngđông nóichung cũng có vẻmặt, vócdáng, thânhình, cách điđứng và xửsự thì không khácgìmấy sovới congái Việtnam. Thídụ, nếu bạn bôngđùa trêughẹo nó bônglơn cườicợt với họ, thoạtđầu cóthể các cô còn thẹnthùa, nhưng sauđó cóthể sẽ mạnhdạnhơn, ănmiếngtrảmiếng. Cảhai sắctộc đềucó đặcđiểm chung là dữngầm. Cólẽ từ thời xaxưa cảhai sắcdân đều xuấtphát từ những sắctộc chung gọilà BáchViệt màra.
Thựcra tôi khôngcó nhiều kinhnghiệm với congái Quảngchâu nhưng cũngcó vài cú “close encounters of a third kind”, haylà “đụngđộ củalạ”. Thídụ như lần đến Quảngchâu gầnđâynhất là vàodịp gần Tết năm 1998, khi tôi ghélại nơinầy một đêm sau chuyếnbay từ Sàigòn đến Quảngchâu, phải ởlại đó chờ sáng hômsau đápphicơ đi đảo Hảinam. Gần phitrường có một kháchsạn hạngtrung cở basao, mà tôi quênmất têngọi, dànhcho kháchvãnglai. Khinào bạn códịp lỡchân phải ghélại ngủquađêm tại phitrường Bạchvân, Quảngchâu, như tôi, saukhi ăn xong bữacơmtối trong cùng kháchsạn là bạn cóthể bướcvào phòng Karaoke, thơthới gọi 2 lonbia (họ không bán 1 lon!), kèmtheo đồnhậu và ngườinhậu đichung! Ðốitượng baogiờ cũnglà nữgiới, thườnglà giainhân cũng “thườngthường bậctrung”, màyngài mắtphượng (dùngtừ có đúng khôngnhỉ? Lâuquá khôngđọc truyệnTàu quênhết mộtsố từvựng), da tuyếtbạch, đôicánhtay bạchtuộc, và đôichân thondài ẩnẩnhiệnhiện sau vạtáodài sườngsám… cáikhổ là bạn cứ bịép hát nhạc.. Tàu. Quảlà “cótiền mua tiên cũngđược.”
Nhưng đángnhớ là lần từ Thẩmquyến chọnđại chuyến tàulửa tốchành rời ga sớmnhất đi Quảngchâu. Trên chuyến tàulửa kéodài trên 2 tiếngđồnghồ nầy ngồi bêncạnh tôi là một côbé tuổi độ đôimươi, vócngười nhỏnhắn xinhxắn. Theo lời cô tròchuyện thì cô làmviệc ở Thẩmquyến, trênđường về quê Quếchâu thămnhà. Vétàu cô đã muasẵn, chỉ đến nhàga là đổi tàu đitiếp về Quếchâu. Chuyệntrò qualại, ánhmắt đẩyđưa, và nươngtheo sựrungđộng nhịpnhàng của chuyếntàu chạy, vai tựa vai, đôilúc phải ghésát vàotai ngườinghe vì tiếng bánhxe lửa vanglên sầmsập… Quảlà congái Thẩmquyến khá dạndĩ… Cô hỏi tôi vềđâu? Tôi nói đại là trênđường đi Namninh… nghỉmát, nhưng chưa muađược vé. Cô rũ tôi đến thăm Quếchâu, nơi mà ngườidântộcthiểusố ở đó rấtnhiều. Tôi nghelòng mình xônxao và rạorực như chàngtrai mớilớn, nhưng tiếcthay tôi nào mua được vétàu đi Quếchâu; thayvàođó, tôi lại chỉ muađược vé đi Namninh! Thôi đành giãbiệt người emgái Quếchâu!
Chuyến tàu suốt kếtiếp khởihành từ Quảngchâu và sau cuộc hànhtrình dài trên mườilăm tiếngđồnghồ đã đưa tôi tới Namninh, và đêm ngủ ở Namninh tại một kháchsạn cở 3 sao, tôi quênmất tên nhưng toạlạc tại khu gầnchợ, cách nhàga không xa. Ynhư tôi tiênliệu, khoảng 10 giờ rưỡi khuya là cóngười gọiđiệnthoại lại. Bênkia đầudây là mộtgiọng ngọtngào trongvắt nhưng nghenhư đang thìthào. Nếu phải diễndịch ra tiếngViệt thì mẫu đốithoại ngắn đầuđuôi vỏnvẹn nhưsau:
— Dạ chào anh… em lên phòng anh đượckhông?
— Em biết đấmbóp không?
— Dạ anh muốn gì cũngđược….
— Anh mệt quá, muốn được đấmbóp…
— Dạ để em lên đấmbóp cho anh….
Thếlà chưatới mườilăm phút sau là có tiếng gõcửa… Cóthể nói, đây là một côgái đẹptuyệtvời mà trong đời tôi có diễmphúc được hầuhạ. Khuônmặt côgái xinhxắn như trong tạpchí hình minhtinh Hồngkông là quả nhưvậy, khôngchừng thựctế còn đẹp hơnnhiều. Có cầnphải diễntả lại cáiđẹp như tiêngiángtrần với thânhình thonnhỏ, da mượttrắng nỏnnà, êmmướt và mátrượi như tơluạ kia không nhỉ? Tôi không nhớrõ là đêmđó là đêm thứmấy trong mộtngànlẻmộtđêm ở một xứ Áchâu mà tôi đã trảiqua trongđời. Chỉtiếc có mộtđiều là ngày hômsau tôi lại vácgói đi nơikhác — Bắchải. Côbé có cho tôi số điệnthoạidiđộng, nói khinào anh về nhớ gọilại em. Rấttiếc là từ Bắchải tôi lại đáp phà ra đảo Hảinam, và từ Hảinam tôi lại bay tới Hồngkông để về Việtnam. Từđóđếnnay, tôi vẫnchưa códịp đithăm lại Namninh.
Tómlại là congái phươngNam nướcTàu baogồm luôncả Hồngkông và Ðàiloan có vócngười nhonhỏ như congái Việtnam — ngoạitrừ congái Ðàiloan ra, tấtcả những nơikhác đềucó cáiđẹp đềunhau, khôngchênhlệch nhiều.
Congái Ðàiloan, ai đãtừng xem phimbộ Ðàiloan cứtưởng congái của xứ này ai cũng đẹpnhưtiên cả nhưng trênthựctế dườngnhư những người có nhansắc mặnmà đều đi đóngphim làm tàitử minhtinh hoặc tiếpviên hầurượu hay bán… trầucau hết! Xin nóithêm là dân đảo Ðàiloan còncó thóiquen ghiền ăntrầu khủngkhiếp, kểcả thanhniên, lúcnào miệng cũng nhainhópnhép như nhai kẹocaosu, nhất là ở những thànhphố nhỏ, và dođó những quầy và sạpbán trầucau hiệndiện nhannhãn khắpmọi gócđường, giốngnhư sạp bán thuốclá ở Việtnam. Vì có sựcạnhtranh gaygắt (tiền ăntrầu mỗingày của một người chiphí trên 5 đôla Mỹ!) nên những hàngquán bán trầucau lại nẩyra sángkiến mướn những côthanhnữ xinhđẹp váyngắn củncởn đểlộ cặpđùi dàithon mátmắt ngồi vắtgiò trên ghếđẩu cao trước cửatiệm để chào kháchhàng.
Tôi không nói là congái Ðàiloan không đẹp, nhưng màlà các nàng có cáiđẹp không đềunhau. Khoảngcách của cáiđẹp của ngườiđẹp ngoàiphố đến ngườiđẹp minhtinh cáchnhau kháxa. Ðây cũng là nơi mà tôi đãđến cũng phải trên ba lần, mỗilần ởđó không dưới một tuần, và lần cuối gầnnhất là vào dịp Tết năm 1997, nếu tôi nhớkhônglầm là tôi đã lưulại đó trên 3 tuầnlễ, từ Ðàibắc đến tận mũi Cănđinh (Kenting) ở cựcNam của đảo nầy.
Kinhnghiệm của tôi về congái làngchơi của xứ mầy chỉ nằm hạnhẹp giữa bốn bứctường kháchsạn — đasố các kháchsạn cở haiba sao đều có dịchvụ nầy, thườngthường là do các bà quảnlý từng tầnglầu liênlạc chàohàng với kháchtrọ. Riêng về các mục karaoke hoặc biaôm thì tôi chỉ nghe một vài người quenbiết dân Ðàiloan làmăn ở Việtnam nói là những nơi nầy dịchvụ có tươngtự như một nơi ở Việtnam nhưng đắt gấp hang 10 lần: thídụ ở Sàigòn bạn đến một nơi phải trả trướcsau là 60 đô thì ở Ðàiloan phảilà 600 đô. Cólẽ vìvậy mà khi các ngài Ðàiloan sang Việtnam đều quậy tưngbừng.
Nếu tôi đoánkhônglầm thì những mỹnữ trắngxinh như mộng ở Ðàiloan đều có nguồngốc của dân phươngBắc nướcTàu thuộc thếhệ chaông ditản đếnđây hồi năm 1949. Dân bảnxứ chínhgốc của đảo Ðàiloan đều cóchung nguồngốc với các sắcdân hảiđảo thuộc chủngtộc Mãlai hay Polynesian, cho nên congái thuộc nguồngốc nầy có nétđẹp của dânhảiđảo. Thídụ như sắcdân NamĐảo (Austronesian) bảnđịa Alisan (Álysan). Tổtiên của họ và dân Philuậttân là một. Dođó họ có một sắcda hơingăm, môi hơi thâm và dày, vócngười không caolớn lắm.
Còn congái phươngbắc nướcTàu thườngcó thânhình caolớn, trắngtrẻo. Rõrệt nhấtlà congái Thượnghải, họ có một nétđẹp kiêusa đàicác, giốngnhư các côgái Việtnam con nhàgiàu hay các cô Việtnam cao 1 mét 7 đỗlên dựthi hoahậu, cao hơn người Việtnam trungbình, thườnglà một cáiđầu! Khi bướcvào thangmáy mà phải đứng chungvới các côgái Thượnghải, bạn thườngphải ngướcđầulên mới cóthể được chiêmngưỡng dungnhan của họ. Dođó, tôi hay cúiđầu nhìn xuống bêndưới… tìmkiếm cáiđẹp gầnvới thếgian hơn. Tôi thì thấy mình thích cái vẻđẹp của congái nhànghèo hơn, vảlại, ở nhữngchỗ ápdụng được, tôi hay mang cái vũkhíchiếnlược “cótiền mua tiên cũngđược” ra sửdụng.
Congái Bắckinh cũng khôngkémgì, nhưng cũngcó người thếnầy thếnọ. Tôi còn giữlại nhiều tấmảnh chụpchung với một côgái Bắckinh (những tấmhình mà xếp của mình khôngbaogiờ tin là bạnhọc cũ ở Mỹ của tôi,) đứngcạnh và tôi mớivừa cao tới tầmtai của nàng, Khônghiểusao tôi thườngcó ýnghĩ sosánh congái Bắckinh với congái Hànội, Việtnam. Khôngphải vì họ đềucó nétđẹp giốngnhau mà là chỉlà sựvívon sosánh trong khuônkhổ đốixứng bắc-nam của riêng hai nước: thídụ, tôi cholà congái Hànội đẹp hơn congái trongNam, và tôi nghĩ là “somehow” congái Bắckinh đẹp hơn congái Quảngchâu. Ðẹp ở chỗnào? Thựclà khónói. Về nhansắc và vócdáng thì sựkhácbiệt dễ thấy, nhưlà cao, trắng, thanhtú… Về cátính thì congái phươngBắc nóichung cóvẻ mạnhbạo, vừa nhínhảnh vừa kiêukì và cólẽ ít dịudàng hơn congái phươngNam (?) nhưng ngượclại giaodu với họ baogiờ cũng cho ta cái cảmgiác tựmãn (“trảthù dântộc”) khógiảithích.
Tôi đã đến thăm Bắckinh hailần, một lần vào mùađông tháng 12, 1985 và một lần nữa vào mùahè tháng 7, 1986. Giốngnhư khôngthểnào quênđược cái khíhậu cựcđoan của miềnBắc nướcTàu với cái lạnh giábuốt của mùađông đốilại với cái nóng oiả bứcrức của mùahè tại thủđô Trungquốc, khi nghĩnhớ tới congái Bắckinh, tôi khó quênđuợc một người vì hìnhảnh người này còn lưulại trong vài bứcảnh tôi còn giữđược (và trùngtên với xếp của mình!) Môtả choravẻ lãngmạn mộtchút là tôi gặp nàng tại một quán càphê vănnghệ tại Bắckinh, do một taytổ dân bảnxứ dẫnđến để thưởngthức mùivị của những năm đầutiên mới mởcửa. Nhạctình, nhạcngoạiquốc, đủloại nhạc hoàlẫn khóithuốc, đènmàu, tiếng cườinói của đasố là thanhniên Hồngkông trong cái khôngkhí cóvẻlà phòngtrà hơnlà khôngkhí của một quáncàphê vănnghệ. Tôi nhớlà mình đã uống nhiều bia — tôi baogiờ cũng thích uống bia hơnlà càphê trong một khungcảnh ồnào nhưthế. Nhưng khôngphải vìthế mà đêmvui ởđó thiếumất cái tính vănnghệ lãngmạn nhờ vào những giọnghát trữtình và những casĩ khôngchuyênnghiệp mớilên dìu hồn ta vào “động hoavàng”.
Sỡdĩ tôi phải dàidòng môtả nhưvậy trướckhi nhắmtới nhânvật chính là cô congái Bắckinh sắpđược đềcập đến là để nhấnmạnh đến sắcthái trữtình của một cuộc taongộ hơnlà mộtsự đổichác quenbiết có mụcđích, vì với mụcđích nầy thì ở nơichốn nào trên quảđất nầy mà chẳngcó, cầnchi phải tìmđến tậnmãi một nơichốn lạlẫm xaxôi? Thựcsự chuyện chẳngcógì để đáng viết nhưng ítra trong buổi tràdưtửuhậu có chuyện kể đủđể tôsonđiểmphấn cho cuộcđời tươimát và thivị hơn. Có những chấmphết nhưvậy trên bứctranh vâncẫu, những chuyếnngaodu thiênhạ khôngphải là thêm ývị sao?
Congái Giangnam, haylà vùng phíanam nước Trunghoa, bắtđầu từ Hàngchâu, Tôchâu của hai tỉnh Triếtgiang và Giangtô đổxuống, có vócngười nhỏ và mảnhkhảnh, và cóvẻ dịudàng nhỏnhẹhơn. Congái ở hai vùng nầy cáchnay độ 15 năm dườngnhư còn quêmùa và ngâythơ hơn congái ở những đôthị lớn như Thượnghải và Quảngchâu cùngthời. Khi đến chơi Tôchâu, tôi còn nhớ trong truyệnTàu chobiết đâylà nơi có congái đẹpnhất vùng Giangnam (bạn còn nhớ chuyện Tây Thi nướcViệt?) “NướcViệt” nầy ngàynay tứclà vùng thuộc Tỉnh Phúckiến nằm ở mạnnam, thuộc MânViệt thờicổ. Còn nướcNgô cũ là từ vùng Thượnghải đỗlên phíabắc gồm cả Namkinh thuộc hai tỉnh Giangtô và Triếtgiang ngàynay.) Ðây chínhlà nơi mà ngàyxưa thiếunữ trong dândã thườngđược tuyểnvào cungvua làm cungtần mỹnữ, quýphi và cũng chínhlà nơi vua Cànlong và vua Khanghi thường luitới thoảchí phonglưu. Tôi đã đến đó và cũng đã đểý xem quảthực có đúngnhư lờiđồnđại đó chăng? Trên thựctế thì congái của vùng nầy sắcđẹp khôngphải là tuyệtsắc giainhân sovới vài vùng khác — cólẽ congái đẹp thờitrước đã bị các vịvua bắtđi hết thì làmsao mà còn, phảivậykhông? Luật ditruyền sinhsản cóthể đã candự mộtphần vào việc táitạo nhânsinh — nướcchảyđámòn, thànhphố cổ Tôchâu với những conlạch chằnchịt và những câycầu đá vòmcung bắt ngangqua những conkênh khắpmọinơi tuy vẫncòn đó trơgan cùng tuếnguyệt nhưng bóng những kiềunữ ngàyxưa đâutá? Cũng xin nóithêmlà thời nhàĐường, congái Bắcninh thuộc Annam Đôhộphủ ngàyxưa cũng nổitiếng tuyệtsắcgiainhân nên thườngđược Vua Đường co tuyểnchọn vào cungđình để làm tỳnữ quýphi. Hậuduệ của những mỹnữ này chắc đã địnhcự lâuđời ở phươngBắc và không quayvề quêcũ nữa.
Nhưng nóichocùng, điđâuthìđi cũng khôngbằng ‘ta về ta tắm ao ta.” Congái Việtnam đốivới tôi baogiờ cũng đẹp. Tôi nghĩ là congái Việtnam đã đẹp từ ngànnxưa và cho đếnnay. Nhìnngắm cho kỹ mọi khíacạnh của cáiđẹp tìmthấy trên thânngười congái Việtnam — dườngnhư ta tìmthấy ởđó những nét đadạng hợpchủng. Mộtngàn năm bị ngườiTàu đôhộ và trong lịchsử dài hàng mấy nghìnnăm ngườiTrunghoa từ phươngBắc đã khôngngừng dicư và trànxuống phíanam. Một điều khôngthể tránhkhỏi là sựhoàchủng giữa người bảnxứ và dânphươngBắc (Trunghoa). Sử Tàu và ngànhkhảocổ có ghinhận sựhiệndiện của ngườiphươngBắc ở vùng Hoanam nướcTàu (nơi trúngụ của dânBáchViệt từxưađếnnay) cả ngànnăm trước Côngnguyên và quátrình namtiến diễnra liêntục saukhi Tần Thỉ Hoàng thốngnhất nước Trunghoa.
Nhưtađãthấy, nếuđược dinhdưỡng đầyđủ vócngười Việtnam không nhỏ như vócngười thuộc chủngtộc hảiđảo Namđảo như Philuậttân hay Mãlai. Người Philuậttân dicư sang Mỹ đã lâu, nhưng đến thếhệ thứba đasố vócdáng của người thuộc sắcdân nầy khôngkhác với dânbảnxứ ở Philuậttân mấy trongkhi những thếhệ thứhai và thứba của dânViệtnam ở nướcngoài khi đã được ănuống đầyđủ, ainấy đều caolớn và trắngtrẻo. Trong lịchsử hiệnđại sựhiệndiện ồạt của lính Mỹ ở Việtnam trongvòng 10 năm từ 1965 đến 1975 đã chora trên 50 ngàn conlai Mỹ thì mộtngàn năm dưới sựđôhộ của ngườiTàu đãlàm biếnđổi sắcthái về chủngtộc của dântộc Việtnam thì khôngcógìlạ. Vócngười caolớn và trắngtrẻo là một đặcđiểm về chủngtộc mà thườngthường tìmthấy ở người thuộc phươngbắc Trunghoa. Cóthể bạn khôngđồngý với tôi về điểm nầy, nhưng ởđây khôngphải là diễnđàn tranhluận về nguồngốc ngườiViệt. Tôi chỉ đưara sựquansát nầy là để điểmtô thêm cho nétđẹp của người congái Việtnam. Bạn có nhậnthấy congái Việtnam mớilớn ở Mỹ rấtđẹp không?
Khi nóiđến congái Việtnam ngườita khôngthể khôngnóiđến chiếcáodài Việtnam. Tôi không làmnghiêncứu về xuấtxứ và lịchsử của chiếc áodài nhưng theo sựquansát và hiểubiết của tôi thì tàáodài Việtnam pháttriển từ bộáo tứthân cùngvới chiếcváy mà ngườidân miềnBắc vẫncòn đôikhi mặc như ta thườngthấy trên sânkhấu qua các vũđiệu dânca. Mộtlầnnữa, tôi xin nhấnmạnh đây khôngphải là một nghiêncứu về vấnđề nầy, mà tôi chỉ đưara ýkiến riêng dựavào những quansát cánhân chứ khôngcó tàiliệu cơsở nào dùngđể biệnluận. Thànhthử nếu nhậnxét đó có sai thì xin người hiểubiết chỉgiáo cho. Và đoạnvăn nhỏ trong phần này xin chỉ xemlà câuchuyện nhỏ lúc tràdư tửuhậu.
Bộáodài Việtnam chắcchắn có mốiquanhệ nguồngốc với bộ áodàikhănđóng của đànông Việtnam. Ðồngthời chiếcáodài của phụnữ Việtnam mặc ngàynay chắc cũng có mốiliênhệ đến những bộquầnáo đầy màusắc của tầnglớp quýtộc trong triềuđình NhàThanh (Mãnchâu) — triềuđại caitrị Trunghoa gần 300 năm cho đến mãi đầu thếkỷ haimươi nếu ta liênhệ đến chiếcáodài tứthân điđôi với chiếcváy của phụnữ Việtnam. Ðànông trong tầnglớp dândã sống dưới triềuđại NhàThanh bên Tàu nầy thường mặc áodài giốngynhư bộ áodài của đànông Việtnam vẫncòn mặc ngàynay vào những dịp lễlạchộihè. Nhưng vìthế ta cóthể xácđịnh bộ áodàitứthân và váy, rồi biếndạng sangthành chiếcáodài, có mối liênhệ với các sắcphục của giớiquýtộc kểtrên? Cũng rấtcóthể chiếcáodài pháttriển độclập với chiếcáodài tứthân và váy vì chúng mang nét thuầntuý dântộc Việtnam hơnhết. Sắcthái của bộ áodàitứthân và váy này rấtgiống yphục điđôivới chiếckhănđóng mà cả đànông và đànbà — kểluôncả chiếcnónvànhrộng, khôngphải nónlá thường — đều đội của mộtsố sắcdântộc thiểusố hậuduệ cùngdòng BáchViệt hiệnđang sinhsống tại nhiều vùng thuộc miềnNam Trunghoa ngàynay. Ta khôngcó nhiều hìnhảnh và tưliệu về khảnăng cóthể nầy nhưng những hìnhảnh về những bộđồ cổtrang do giớiquýtộc NhàThanh ănmặc thì rấtnhiều qua những phimảnh cổtrang Trungquốc. Khi xem loại phim nầy, bạn cóthể mườngtượng, hìnhdung và liênhệ đến sựbiếndạng từ hìnhthức nầy sang hìnhthức khác.
Bànvề nguồngốc của chiếcáodài sườngxám — tiếngQuảngđông cónghĩa là “áodài” — Thượnghải xuấtphát từ những bộáodài của tầnglớp vươnggiả Mãnchâu — biếnđổi qua nhiều giaiđoạn từ khởiđiểm chiếcáo nầy điđôi với váy hoặc quầnống chotớilúc chiếcáodài tiềnthân của sườngxám nầy xuấthiện với đườngxẻ haibên áo — hay váy — lên sát đùitrên của ngườiđànbà. Và với chiếcsườngxám khi được mệnhdanh xuấtxứ từ Thượnghải người phụnữ không mặc thêm quầndài hoặc váy bêntrong bởi lýdo cóthể làdo xuấtphát từ thànhphố ănchơi Thượnghải của những thậpniên trước năm 1949 (năm Cộngsản Trungquốc nắmchínhquyền) để làmcho thânhình đànbà thêm gợicảm? Lấy chiếcsườngxám Thượnghải ra làmmẫu nếu ta thêmvào chiếcquầnlãnh và cho xẻ chiếcsườngxám lên đến eo thì ta sẽ có ngay bộáodài của đànbà Việtnam! Nóinhưvậy chứ lịchsử và nguồngốc của chiếcáodài Việtnam thựcra chưatới 300 năm. (Dođó những vai đóng Hai Bà Trưng mà cứcho mặc áodài theo kiểu ta thườngthấy thì e không chínhxáclắm vềmặt cổtrang. )
Chiếcáodài ta thấy ngàynay là kếtquả biếndạng về hìnhthức và kiểucách qua nhiều thờiđại. Chiếcáodài ngàyngay người phụnữ Việtnam thường mặc với quần ốngrộng dễ cho ta liênhệ đến yphục Mãnchâu nhưđãkểtrên. Lội ngượcdòng thờigian vềtới thời thậpniên 1970 ta đã thấy sựxuấthiện của chiếcáodài được mặc chungvới cặp quầntây! Bìnhluận về sự biếnđổi của bộáodài kiểunầy, tôi cònnhớ nhàvăn Võ Phiến lúcbấygiờ tỏra phậtlòng, vì cáiquầntây cứngnhắc đã làmmấtđi nétmềmmại của thândưới của ngườiphụnữ. Quảvậy, ngườiphụnữ Việtnam trong tàáodài cólẽ đã nhậnthấy nỗibấtbình chung của giớiđànông chonên họ đã trởvề với dạngnguyênthuỷ của bộyphục nầy.
Nếu phải đisâu vào chitiết thì biếtbaonhiêu điều cầnphải mangra mỗxẻ, từ cáchmayráp thânvai kiểu raplan từ bảvai chéo xuống ngàynay trởvề ngượcdòngthờigian ta sẽ thấy chiếcáodài được ráp với haicánhtayáo vàongay khoảnggiữa bắptay trên. Kếđó phảikểđến sựthayđổi của chiếc cổáo, cao có, thấp có, hởcổ có, hay đểlộ mộtphần của đôivai cũng có… Và màusắc từ màusẫm chođến đủmàuđủsắc, và đặcbiệt ngàynay chiếcquầnống khôngđơnthuần chỉ mỗi màuđen hay trắng màcònlà bấtcứ màugì hoặc đồngmàusắc với chiếcáodài.
Cóthểnói bộáodài đicùngvới chiếcquầnlãnh khi dánlên ngườiphụnnữViệtnam với vócdáng thonnhỏ mảnhkhảnh của họ, dù họ ănmặc kínđáo nhưthếnào đichăngnữa thì họ vẫn để lộra nét quyếnrũ và hấpdẫn kỳlạ. Nóimộtcáchkhác bộáodài với chiếcquầnlãnh Việtnam làrất gợicảm. Nhìnvào thântrên của họ, chiếcáodài bólấy đôibờvai thonnhỏ, ômsát theo đườngcong chắcnịch của đôivú căngphồng vươnra mộtcách vữngchãi và tựtin. Và kia là tấmlưng ong congveo đườngeo tuyệtmỹ xuôixuống thândưới mộtcách hàihoà rồilại trỗinhôra với cặpmông tròntrịa và mềmmại. Vạtáodài trướcsau hai mãnh áo phủxuống mộtcách thathướt che bênngoài chiếcquầnlãnh làm cặpđùi thonnhỏ bêntrong như có lúc ẩn lúc hiện, lúc nhôlên hélộ nétđanthanh ngay haibên chỗxẻ của hai vạtáo màu dabụng trắngngần, thểhiện đúng nét thẹnthùa của ngườitrinhnữ nửa muốn phơibày nửa muốn giấukỹ cáiđẹp cựckỳ quyếnrũ bêntrong, nhấtlà mỗikhi có cơngió nhẹ thoảngqua làm hai tàáo trướcsau phấtphới, và sau lớp vãi của chiếcquầnlãnh épsát vào thândưới cùngvới cặpđùi thonnhỏ của nàng. Khôngthểnào họ chegiấuđược hết những bímật ở trênngười nàng. Chính cái nửahởnửakín kia mới làm chếtmêchếtmệt quýngài.
Rấttiếc tô chưathể miêutả lộttả hết những đườngnét và sứcquyếnrũ hấpdẫn của người congái Việtnam trong bộáodài mõngmãnh thathướt mềmmại yêukiều của họ… Ðólà lýdo tạisao quýông cóngười chỉ thíchyêu ngườiphụnữ Việtnam trong tàáodài và bộáodài truyềnthống kia vẫncòn được mặc rađường trongkhi congái Nhật và Ðạihàn khôngcòn mấyai mặc kimono quốchồnquốctuý của họ rađường nữa.
Rấttiếc là đasố congái Việtnam vẫncòn sống trong những điềukiện sinhhoạt khókhăn hơn — nhưng khó mà phủnhận cáiđẹp của họ, cái nétđẹp đềunhau không chênhlệch nhiềulắm từ ngườimẫu, minhtinh mànbạc, tiếpviên hầurượu chođến những kẻ chânlấmtaybùn. Ðâylà một đặcđiểm kháchẳn congái Ðàiloan — không tráchchi đànông Ðàiloan đã nườmnượp đến Việtnam tìm vợ!
Sựpháttriển còn chậmchạp của nềnkintế Việtnam đã thuhút khôngít thiếunữ vào những ngànhnghề như karaoke (thứdỡm,) biaôm, hầurượu… Và họ là những đoáhoabiếtnói dànhcho những đànông thuộc giaicấpmới ở Việtnam giàuxụ saunầy như doanhgia, giámđốc, chủsự, côngan… và dĩnhiên là có Việtkiều và dânÐàiloan làmăn bênđó. Khôngkể kỹnghệ mãidâm, sốlượng kiềunữ Việtnam làm trong ngành dịchvụ biaôm nóichung là khôngít. Nhànước Việtnam đã nhiềulần dấyđộng phongtrào quétdọn nhưng sauđó đâulạivàođấy. Ðiềunầy dễhiểu vì lýdo kinhtế — nghề biaôm là một nghề dễlàm và kiếmđược nhiềutiền. Ðasố những ngườicongái mà tôi gặp trong ngànhnghề nầy đều nóirằng họ ở dướiquêlên, kiếmchátđược chúttiền là họ sẽ giảinghệ. Thựctế rasao khôngrõ, nhưng cánhân tôi khôngcó thiênkiến xấu gì về ngànhnghề nầy, khôngphải bởivì nó là nguồngảitrí và xảhơi cho lũ đànông rữngmỡ như tôi, màlà tôi chorằng mỗingười có một hoàncảnhsống riêng và mình chỉlà một ngườikháchvãnglai trong cuộcđời nầy — làm ngườiViệtnam aiđó ítnhiều đều đãtừng trảiqua những ngụplặn bểdâu, và việc mình laivãng trong cảnhđời ôtruỵ kia cũnglà mộtcách anủi những kiềunữ là những người cònđang chìmđắm trong cảnhđời dâubể.
Tổngsố thờigian tôi lưulại Việtnam trong những năm trướcđây trướcsau khoảng hơn một năm. Trong cáithú ănchơi (thời thisĩ Tản Ðà có thú hát Ảđào) thì cáithú đihát karaoke là khá phổbiến. Gặplại bạncũ gái hay trai đều cuốicùng đưađến chỗ cahát. Hát thiệt hát giả, hát chỉ riêng cho mấy cô nghe hay hát trước đámđông quầnchúng cũng đều là hát. Trong chương dànhriêng viếtvề kiềunữ Áchâu phần lớn bạnđọc khó tìmthấy chỗ taonhã thanhtao nếu phải nhắcđến những nàngtiênnữ trầngian.
Lầnđầutiên khi mới đặtchân vào những ‘càràôkê’ nầy tôi thựcsự chẳngbiết mình sẽ nên làmgì cho taychân khỏiphải thừathải. Dĩnhiên là đámbạncũ của tôi là những taychơi cựphách dẫndườngđưalối. Thằngbạn thânquen dùimàikinhsử ngàyxưa chỉdẫn vắntắc: “Cứ thấy tao làmsao thì cứ bắtchước làmvậy. Chảcógì để ngượngngùng hết.” Chỗ tôi đến lầnđầu khôngcógì caosang lắm, nhưng chọnđược người có sắcđẹp ngồicạnh hầuhạ thì khôngkhógì. Bạn thửnghĩxem bạn nên làmgì khi có ngườiđẹp ngồi cạnhbên nângkhănsửatúi, mớmcho từng miếngăn, mồi cho từng điếuthuốc, rót cho từng cốcbia, và biếtý bạn sẽ hát những bảnnhạc gì… Tản Ðà mà sốngdậy thì cáithú đihát Ảđào cólẽ sẽ nhườngcho cáithú hát karaoke. Sỡdĩ tôiphải mang Tản Ðà vào câuchuyện nầy là để quývị taonhânmặckhách cócái để sosánh, kẻo họ lại bảo toànbộ bàiviết nầy là dâmthư tráhình.
Xin kểtiếp: Ðèn trong phòng hátnhạc baogiờ cũng tờmờ như thiếuđiện. Cách bàitrí và bàybiện trong phòng sẽ trởthành thứyếu khi biarượu được bàyra. Tuỳtheo cáchphánđoán của bàtàiphán về bạn và những người đưabạnđến có quenmặt haykhông mà họ biểulộ tháiđộ cũngnhư cáchxửsự và đốiđãi bạn. Cóthể là bà sẽ chọn những tuyệtsắcgiainhân để ramắt bạn. Và rồi trongsuốt cuộcvui thỉnhthoảng bàtàiphán sẽ ghéngang phòngbạn mộtđôilần hỏithăm tìnhhình, và dĩnhiên là với ýđịnh chờ bạn “buộcboa” riêng cho bả.
Ðiềuđángđểý là những nơi nầy thường luitới những taychơi sànhsỏi đãcó địavị trong xãhôi trên bamươi. Ðámtrẻtuổi trêndưới haimươi thườngcó những nơikhác để đi, thídụ như những phòngtrà vangầm tiếngnhạc chátchúa, thuốclá mùmịt, những cánhvaitrần, những chiếcváyngắn, những bờmôi mọngước, múanhảy như điêncuồng trên những sànnhảy chớpsáng ánhđènmàu muônhồngnghìntía.
Tôi cũngđã đến những nơiđó, đã nhìnthấy biếtbao kiềunữ diễmkiều ngồi chờkhách tại những chiếcbàntrống mộtmình. Nhưng cólẽ tôi khôngcòn cảmthấy mình sungsức như những côcậu thanhniên thiếunữ tràntrề nhựasống kia nên tôi chỉ thường luitới tại những barrượu nhạc nơi có những tiếpviên trẻđẹp quenmặt cứ gọi chú bằng anh và biết chìuchuộng và nói chuyệncàrỡn và bỡncợt. Và chỉ thường đến karaoke hátnhạc khi đivới nhiều người bạn saukhi rượubia đã bừngbừng trênmặt sau một trậnnhậunhẹt nàođấy tại một quánnhậu.
Chuyện bênlề ởđây là Sàigòn ngàynay có quánhiều hàngquán khôngthểđếmnổi, đủkiểuđủcở và đủhạng. Hầunhư bấtkỳ một conđườngphố nào cũngcó hàngăm quánnhậu, khắp hangcùngngõcụt, từ bờsông Bìnhtriệu cho tới Bến Bạchđằng. Tậptrung tại khu đầuđường Lê Thánh-Tôn là nơi dànhcho hạngngười khakhá. Nghèo nhậu theo nghèo, cótiền nhậu theo cótiền.
Mộtkhi bạn đã savào conđường ănchơi truỵlạc kiểunầy rồi là bạn cứ muốn sốngmãi những ngày thầntiên đó. Một ngày một đêm trôiqua mà không thoảmãn consâurượu trongngười cũngnhư cáithú bỡncợt đànbà thì khólòng mà nhịnnỗi. Ðây đúnglà những cáilòbátquái hũbạihoá biến những đảngviêncánbộ trungkiên của chếđộ thành những conmọt gặmmòn cái guồngmáy đãtừng đượcxem là kỹluậtsắt.
Ðọc tớiđây cólẽ sẽ cóngười buộcmiệng nói: lạithêm một têncầmbút đạođứcgiả! Thựcvậy, về Việtnam những nơi tôi thường luitới là những barrượu, nhàhàng và Karaoke tráhình… tôi chìmđắm trongnhững truyhoan táctáng nhưng vẫn làm ôngthánh lênmặt dạyđời. Khôngphải là tôi đã viết trong lờimởđầu của chương nầy là tôi chỉ sẽ viếtvề đànbà và những “kiềunữ” Áchâu thôisao? Ðànông khi bànbạc chuyện đànbà thì ngoài chuyện truytìm thútruyhoan ra thì còn chuyệngì nữa để nói? Mà muốn tándương cáiđẹp của đànbà là ngoài cáiđẹp với những áoquần trangsức bênngoài còn cáiđẹp tuyệtvời của thânthể trầntruồng của họ. Trên trầngian này cólẽ khôngcó cáiđẹp tựnhiên nào bằng thânhình loãlồ của đànbà. Máitóc mềmmại, khuônmặt thanhtú , ánhmắt trữtình, lànda trắngmướt, đôibờvai mãnhkhảnh, đôi gòđàotiên mọngnước, hoàlẫn với những nétcong hàihoà, những chỗ nhô và cơiphồng của vùng tráicấm, cặpgiò dàithon gợicảm, và đôimông chắcnịch… Muốn được nhìnngắm những thânhình tuyệtmỹ kia không laivãng tới những chỗ các “kiềunữ” kia hànhnghề thì “cótiền làmsao muađược tiên?”
Phảinóilà Việtnam là nơichốn ănchơi cóhạng của Áchâu và thanhlịch hơn nhiều nơi trên thếgiới. Thídụ, ở Bangkok, Tháilan, khi đến khu “đènđỏ”, ngườita bướchẳn vào cái thếgiới muavui nhụcdục mộtcách trầntục. Còn ở Việtnam, nếu khôngphải là nơi thổđịa đưađườngchỉlối hay chỗ bạn thườngxuyên luitới, nhiều nơi vídụ như bềngoài của những nhàhàng hay Karaoke trông vôtội như khôngcógì, nhưng bêntrong là những độngtiên dướitrần.
Cáithú ănchơi của những taytàitử như tôi cũng lắm côngphu, dàycôngkhéoluyện mới thành. Và tuỳvào cái nãotrạng khi xuấtquân, tôi cóthể chỉ chọn vào một barrượu uống nămbảy chaibia, nóilời bônglơn đùacợt thiếutaonhã mớmý với những nữtiếpviên hầurượu diễmkiều, và thựctế là lắm cô thích nghe những lời đùacợt đó. Nhiều cô hầurượu trong những barrượu nầy, thídụ như Nhạctrẻ Số 1 Lý Chánh Thằng Và Nhạctrẻ Số 2 bus ở Lê Thánh Tôn, đasố theo chỗ tôi biết là những côgáiquê thựcthà còntrinhtrắng mới vàonghề và những sinhviên đilàm thêm catối để kiếmtiền ănhọc. Có những khi sau một bữanhậu ănuống tưngbừng với những đứabạn hoangđàng nhất, và khi menrượu chưa đủ nồng, lửatình vừa mới vừa khơidậy, thếlà năm bađứa chúngtôi kéonhau vào những chỗ thượngvànghạcám Karaoke để hát lời tìnhyêu. Rượuvàolờira, toànlà những lời tụctĩu mà bìnhthường một người thuộcloại được xếphạng taychơi tàitử như tôi khôngdám nói mộtcách bìnhthường. Dođó rượu là cái mồilửa mà conngườita thườnghay mượn nó để làmđònbẩy cho những giảiphóng tâmlinh!
Hoạtđộng của kỹnghệ biaôm Việtnam lantràn trên khắp mọi ngõngách của đấtnước ngèokhó của chúngta. Ítra sinhhoạt này cũngcó những cái hay của nó là nó tạo côngănviệclàm cho mộtsố người và là nơi xảxúbắp cho những dồnnén tìnhdục của xãhội cũng là những nơichốn muavui cho những kẻ cótiền để nuôidưỡng hoạtđộng kinhtế chìm này nếukhôngthì sẽ cóngười chếtđói.
Bạn cóthể tìmthấy những thúvui tươngtự trên khắp nẽođường đấtnước từ thànhthị đến thônquê — đasố là biaôm, và những hoạtđộng tráhình khác. Chắc bạn rồi cũng sẽ chẳng có gì ngạcnhiên hay bỡngỡ khi cólúc những tay taito mặt lớn của tầnglớp thốngtrị đều thamgia tíchcực vào những sinhhoạt giảitrí trầntục nầy. Khôngphải một mà nhiềulần tôi cóđược cái vinhdự thamgia vào những cuộcduhí tưngbừng của nhữngtay gộcgậy cốtcán của chếđộ. Họ cũng phátrời không mời thiênlôi ynhư những người dândã như tôi, và đi chung với những đámngười nầy tôi còn được hưởng thêm cáithú ănmày quyềnlực, nghĩalà ănké sự uyphong quyềnthế của kẻkhác để được hầuhạ và chìuchuộng như một lãnhchúa con.
Tổngcộng số thờigian tôi về chơi Việtnam trướcsau là hơn một năm. Một năm trường trongsuốt những chuyếnđi đâyđó từbắcchínam tôi đã dừngchânlại khôngbiết baonhiêu lần, và mỗilần dừng tại một thànhphố nàođó, tôi đã khaiphá những điạphận tiêncảnh hạgiới va khôngngừng truytìm những kỳnữ diễmkiều. Những nơi tôi thường luitới là nhữ barrượu, phòngtràcanhac, nhàhàng karaoke, càphê biaôm… đủdạngđủcở… Nhưng đừng vìthế mà bảo tôi cà consâu dâmdật. Tôi có cái triếtlý sống riêng của mình, chuyện giảiquyết sinhlý thựcra cũng rất chừngmực và đềuhoà. Cáiđiều tôi tìmkiếm trong triếtlý sống của mình là khámphá cáiđẹp, cái mỹmiều của những tiênnữ trầngian. Tôi cũng khôngcòn nhớrõ là cáithú thanhtao này bắtđầu đếnvới tôi từ baogiờ nhưng tôi biếtchắcrằng tới mãi vào nhữngnăm đầu của tuổi đôimươi tôi chưa thựcsự bị cái gợicảm của thânhình congái đầy quyếnrũ đằngsau những tàáodài Việtnam mõngmãnh. Cũng vào lứatuổi đó, tôi còn thích nhìnngắm những khuônmặt thanhtú sángláng đẹpđẻ của phụnữ hơnlà đưamắt chúý nhìn bộngực hay cặpmông chắcmọng của pháiđẹp. Mãi vềsau khi bướcqua khỏi ngưỡngcữa bamươi, tôi mới thựcsự bi cuốnhút đến những tấmthân ngàngọc ngìnvàng của đànbà. Và phụnữ Áchâu cái cáinamchâm có sứchút mãnhliệt hơn phụnữ datrắng.
Tôi là người yêuthích dulịch và tôi đã kếthợp những viễntrình về phươngÐông với ýthích chiêmngưỡng thânhình trầntruồng của người phụnữ Áđông thành một cáithú khôngthể thiếusót trên cõiđời nầy. Nóilà tôi háosắc cũng khôngđúng, yêuthích cái vẻđẹp thanhtú của đànbà Áchâu thì đúnghơn. Và khi sựyêuthích trên đủ cuồngnhiệt để bốccháy thành những ngọnlửa dụctình hừnghực thì đến lúcđó cáiđẹp khi đã dânghiến đến tầmtaytôi, thì, ô kìa, tôi cũng chỉ là ngườiđànông bìnhthường chỉ biết tìmkiếm cáiđẹp với đôibàntay trầntục thôkệt dàyxéo trên những vùngcấmđịa nẩylửa, vừa mềmmại, vừa trơnẩm, mướtma nuộtnà đủlàm cho ngủquan của conngườimình têdại đờđẫn. Và những kiềunữ Việtnam trong những chỗ muavua rượuchè là những nguồn hoanlạc vôhạn mà cõiđời nầy đã dànhtặng cho một thiểusố người cơmno ấmcật.
Ðólà cáiđẹp tổngquan tôi muốn môtả về congái Việtnam nóichung, cái đẹp ởđây baogiờ cũng đikèm những xúccảm tựnhiên và dàodạt. Ðôikhi chânlý của cuộcđời mình là người thấyrõ nhưng khôngphải ai cũng thấyđược. Cáiđẹp của nữphái khôngphải baogiờ cũngđược thưởngthức và cảmnhận trong cùng một mứcđộ nhưnhau đốivới đànông. Aiđúngaisai khôngbiết nhưng khi tôi sosánh tôi và mộtvài ngườibạn khác, họ có lốithưởngthức khác tôi. Thídụ có đứa khôngmuốn phí thờigian để vỡnvờ với cáiđẹp, mà nó khi raquân là lâmtrận ngay, xong vềnhà nằm lănquay ra là ngủ để ngày hômsau trên thânmình khôngcòn hơihám vếttích gì của niềm hoanlạc đêmqua còn sótlại. Tôi thì thích dòdẫm, thích nângniu những cảmgiác của cáithời mớibiếtyêu, mới biết gần người đànbà lầnđầu để tậnhưởng cáicảmgiác rạorực đêmê của đườngđikhôngđến hay khôngbaogiờmuốn tớiđích cả, như cáchnói của Huy Cận (hay của Xuân Diệu?): ‘Tình chỉ đẹp khicòn dangdở’. Khi người đànông đã chiếmđoạt được ngườiđànbà, thườngkhi họ khôngcòn trântrọng nângniu quíhoá cái họ đã cóđược. Cólẽ vìvậy mà trong thờigian ở Sàigòn tôi thườnglui tới những barrượu nhạc và ngườiđẹp, chọn mộtvài cô làm đốitượng để uống bia tánngẫu, mạnhmồm, bỡncợt, ỡmờ ýtứ, đùanghịch, đụngchạm mộtcách cốý nhưng làmravẻ vôtình, tỏra simêđatình thắmthiết… cuốicùng làđể tậnhưởng cái cảmgiác lânglâng của chàng thanhniên mớilớn và mới biếtyêu lầnđầu… Cái thuở banđầu lưuluyến ấy, ngàn năm hồdễ mấyai quên!
Cũng vìthế chonên baogiờ tôi cũng cảmthấy mình như đếnhẹnlạilên, ngày trôngngóng đêm, đấthạn đang chờ mưa… lúcnào cũng dườngnhư đang trênđường kiếmtìm cáichânthiệnmỹ….
Nóivề mứcđộ ănchơi thì có giaiđoạn kiểuchơi Hànội vượttrôi cáchchơi của Sàigòn. Tôi cònnhớ hồi năm 1997, ở Hànội, khu ănchơi khéttiếng Quảngbá nằm phía bênkia HồTây, nơi có những dãy nhàlầu và biệtthự mới xâycất đẹpđẽ có màuvôi vàngcam sậmmàu… Bêntrong khu nầy là một thếgiới ănchơi longtrờilỡđất của dân có máumặt ở Hànội. Bướcvào một barrượu, chọn một chỗngồi cóthể nhìnlên phía sànnhảy mộtcách rõràng là nơi có trêndưới haimươi cô thiếunữ trẻđẹp ănmặc tânkỳ hấpdẫn đứngngồi nhảynhót đủkiểu, nhìnchung là gốngnhư họ đang bàyhàng ra bán, mà mónhàng đó là chính họ. Uống chưahết một chaibia là gãthanhniên phụcvụ trongquầy bướcra điđến chỗ tôi ngồi và kềtai hỏi hỏi:
— Sao, anh chọnđược cônào chưa?
Tôi vộivã đưamắt nhìnkỹ lên phía những côgáinhảy — vừa lúcấy đúnglúc có một cô mớivừa bướcxuống từ thanglầu bêntrong nằmđốidiện phíatường bêntrái xuấthiện. Tôi đoánchừng là côta mới tiếpkhách ra — côbé có một cáiđẹp ăntiền rấtdễ lôicuốn kháchlàngchơi, rất bắtmắt, rất gợicảm với cáiváy ngắn màuvàng cóhoabósát lấy tấmthân thonnhỏ dịudàng và cặpđùi dài quyếnrũ. Không cưỡnglạiđược sứcthuhút quyếnrũ của côgái đó, tôi nói ngay với ngườihầubàn: cô đó! Thếlà anhta lấy chìakhoá và thẻphòng (phíatrên barrượu là kháchsạn) dẫntôi bướcvề phía thanglầu bannãy và radấu cho côgái mớira đitheo. Cuộcmâymưa kếtheo đó xảyra trên phòng của tầnglầu kháchsạn chẳngcó gì đángnói ngoài những chừngmực ấy… Tôi chỉ muốn nhấnmạnh ởđây là cách làmăn táobạo của khuănchơi này. Vào năm 1999, tôi đọcthấy trên báo Tuổitrẻ ở Sàigòn là khu này đã bị dẹp sau một cuộctảothanh của côngan cấp thủđô (côngan khuvực hay quận đã bị mua đứt!) Cólẽ khunầy trướcđây là do conôngcháucha đứngra tổchức và quảnlý. Cólẽ nộibộ có cuộc tranhchấp thanhtrừng nàochăng?
Ở Hànội vào mùaxuân năm 1999 trênđường về Sàigòn từ Vịnh Hạlong ghéngang, buổitối tôi đibộ rãoquanh khu Quanthánh gần kháchsạn là tìmra đượcngay một quán vừalà barrượu bêndưới, vừalà dịchvụ karaoke bên trên lầu… Cũngnhư các quánbarrượu và karaoke ở Sàigòn, bạn cóthể vừa hát với cả miệng lẫn tay, bêncạnh là côemgái nhỏ miềnquê hầurượu hầu tình. Ðúnglà thiênđàng hạgiới!
Ở Sàigòn, tôi cólần đọcđược một bài phóngsự dài viết trên tờ Tuổitrẻ về hiệntượng karaoke biaôm ở Sàigòn, và tờbáo có đăng lời tríchdẫn trảlời câu phỏngvấn một thanhniên là tạisao anhta thích lacà tại những nhàhàng biaôm. Anhta trảlời với ý đạikhái là khi anh đếnđấy anh cảmthấy mình trởthành ông hoàngđế con, được ngườiđẹp ngồi cạnhbên nângniu chìuchuộng, nângkhănsửatúi, giục uống nhiều hơn ăn, và gảiđúngchỗngứa… những thứ mà anh khôngbaogiờ đượchưởng ởnhà… mà ngượclại, tôi đoánchừng là anhchàng nầy phải phụcvụ bàxã anh kiểuđó. Với sựkhảosát riêng của tôi, không ngườiđànông nào tôi gặp từ Sàigòn đến tỉnhnhỏ, khôngai không thích lacà đến những nơi đó.
Khônghiểu cáckiểu, các hìnhthức biaôm đadạng ở Việtnam bắtđầu thànhhình từ baogiờ nhưng theochỗ tôi biết thì hồi Sàigòn trướcđây sau năm 1975, hìnhthức biaôm xuấthiện trên các vĩahè nơi mà trướcđây thường chỉ thấy là càphê vĩahè haylà càphê concóc. Cóthể đâylà sảnphảm tấtyếu của những năm mới giảiphóng cơcực thiếuthốn mà người phụnữ bấthạnh phải bướcvào nghề nầy để kiếmsống. Ở những “quán” biaôm nầy là những côhàngquán kiêmluôn ngườihầurượu. Thườngthì mỗi “quán” có nhiều cô. Dĩnhiên làphải trẻđẹp mănmà. Bạn vào ngồi, thườnglà trên những ghếđẫu nhỏthấp đặt quanh một cáibàn hìnhchữnhật thấplètè, phíatrên thường trải tấmkhănbàn nylon, gọi rượubia, tiếptheo là sẽcó một côgái đến ngồichung với khách. Thờiđó thườngthì chỉmới tới mứcđộ khi ngồichung với các emgái nhỏ hậuphương, bạn cóthể vaikềvai, tayđantay, khôngphải là đi trênphốnhỏ màlà ngồi trên một vĩahè nàođó của Sàigòn, ở một nơi mà cóthể có lắmngườiqualại dòmngó soimói. nhưng đôikhi nếu bạn chọntrúng được chỗ vắngvẻ thì đôibàntay nhạycảm của bạn cóthể làmviệc tấtbật hơn. Cứ bia vào là tình ra. Ðến mộtlúc nào đấy khi em cảmthấy bạn uống thêm bia khôngnổi nữa là em sẽ đềnghị bạn đưa em về cõitiênbồng.
Biaôm ngàynay cơbản vẫncòn giữ đủ mấy món cháolú đó nhưng lại xuấthiện dưới nhiều hìnhthức tânkỳ, mớimẻ, và táobạo hơn. Cởnào giánào cũngcó. Có thể đólà một nhàhàng với phòngriêng, là một vũtrường sangtrọng, hay một barrượu ngợpngười với khóithuốc nồngnặc và tiếngnhạc vỡtai. Nhưng thườnglà một quán tổnghợp: nhàhàng karaoke barrượu. Nhưng cóđiều cần nhấnmạnh rằng khôngphải quán karaoke nào hay barrượu nào cũngcó dịchvụ biaôm. Những hàngquán đó thườngcó treo bảngmiễnchiếnbài: karaoke giađình! Khi vào quán bạn sẽđược đưalên phòngriêng, trong một cănphòng đủrộng lớn hơn phòngkhách nhà bạn đôichút, đôikhi trangtrí rấtđẹp và đôikhi rất cẩuthả, và giànmáy canhạc có xịn haykhông còn tuỳ nơi sangtrọng hay rẽtiền. Nhưng những thứ ngoạivật kểtrên khôngđángkể, biarượu nơinào cũng thếthôi, đángkể là nơiđó có gáiđẹp và biết chìuchuộng kháchthậpphương haykhông? Cókhi bạn sẽ gặp những nàng trờiđánhthánhđâm, mới sờmó mộttí là thốtlên em chả… emchả.. ơiới… Nếu gặp trườnghợp nầy bạn nên đổi “ghệ” là tốthơnhết, đôikhi còn nên nângcấp sang quán khác. Câu “tiềnnàocủanấy” khôngbaogiờ đúng mộttrămphầntrăm, nhấtlà ở Hànội, vừa rẽ vừa sang lại vừa đẹp. Ở Sàigòn có mộtvài chỗ giácả chắc chỉ để phụcvụ kiềubào yêunước, nhưng có chỗ tôi biết là chỉcó những ngườimẫu và áhậu đổinghề phụcvụ! Có những nơi chỉcó dân ănchơi thứthiệt ở Sàigòn mới biếtđuợc. Thànhthử đốivới dân taymơ tàitử, nếucần phải đổi quán liêntục thìđó là chuyệnthường chođếnkhi bạn chọnđược quán vừaý.
Kháchhàng của những nơi tuyểnlựa casĩ này khôngphải ai vào là cũng thuộc loại quậy hết. Có người vì chiêuđãi khách bạnhàng hay côngankhuvực, hoặc để hù ônganhrễ mới ở Mỹ về, cóngười đến đấy vì tinhthần vănnghệ caođộ yêu cahát và muốn luyệngiọng. Còn đasố thườnglà dânquậy, như tôi đây tôi thường đến để rửamắt, rửamiệng, luyện ngủchỉkhícông, và hát bài “Giết Người Trong Mộng“…
Vào những nơinầy tôi nghĩlà phảibiết cầmcự với nămbảy chaibia (đasố các côhầurượu ởđây đều uốngbia như hủchìm) lúcđó mới cảmthấy xuấtthần, cứ tưởng mình đang ở trong một nơi của tamcunglụcviện với cungtầnmỹmữ dưới Ngoạtriều Lê Long Ðỉnh. Có mộtvàilần tôi điđến những nơinầy với mộtvài nhânvật đángnhớ nhưlà với một cô kýgiả cho một tờbáo nặngký ở Sàigòn, giámđốc đạidiện cho một hãng tàubiển lớn nhấtnhì ở nướcngoài, hay những taygậygộc của chếđộ tại thànhphố ngồitrốcăntrên. Khi vào những nơinầy, khôngmấyai còn đeo những mặtnạ khảái, tấtcả đều hiệnra nguyênhình cái cựckỳ khảố của những conthú “nửangười nửangợm nửađườiươi”, thôtục và dâmđãng. Ăntụcnóiphét, giỡthói phàmphutụctử là “order of the day” (kinhnhậttụng). Trong biển rượu với tìnhnồng mensay, kẻ thì “vẫn hát lời tìnhyêu”, kẻ thì tàymày tẳnmẳn nắntượng mộtcách xuấtthần chămchú giữa những cáinhìn tòmò táymáy của kẻkhác, còn tôi thì luyệntập thuầnthục từ chiêu ngủchỉkhícông đến chiêu nhấtdươngchỉ, đisâu đisát quầnchúng để hiểusâu hiểucạn địchtình đúngy nhưlời Bác dạy với tưtưởng chỉđạo đúngđắn là “mười năm trồngcây, trăm năm trồng người,” hoặc “Sông có cạn đá có mòn, song chânlý ây khôngbaogiờ thayđổi.”
Tôi có mộtvài người bạn, cóngười hồithời còn cắpsách đếntrường, hiềnlành như cụcbột, mà nay thì ngàynào cũng đóngtụ ở những nơiđó, trởthành kẻ saysưa nghiệnngập và truỵlạc bêtha… Còn một vài ngườibạn khác lúc ởnhà baogiờ cũnglà một ngườichồng ngườicha mẫmực khôngchê chỗnào được, nhưng vẫncứ lacà đến những lầuhồng gầnnhư hằngđêm… Ðang mêmẫn với giainhân mà vợ mà có gọi điệnthoại lại là nhanhnhẩu phóngvụt ra khỏiphòng để tiếngnhạc ầmỉ không làm kinhđộng giấcngủ của con ở bênkia đầudây. Và theonhư nhậnxét và kinhnghiệm của tôi, những người này thích tìm củalạ, thích những cảmgiácmạnh và… lànhmạnh. Lànhmạnh là vì họ cảmthấy vũkhí của họ còn tốt, trămtrậntrămthắng, và cũng cùng cái vũkhí đó mangra tậpdợt với bàxã ởnhà và baogiờ cũng hãnhdiện là thựchiện tốt nhiệmvụ của chồng.
Cólẽ điềuđó đúng, những cú “close encounters of a third kind” thường truirèn thêm vũkhí chiếnlược của các ôngchồng… có mangra màidũa hoài thì condao mới bén… Trên cơthể conngười nếucó bộphận nào mà bạn ít xài tới thường dễ bị làmmất chứcnăng của nó. Vívon mộtcách khác, cứ một món thịtbò ăn hoài thì sẽ chán… phải đổimón… Ðổimón rồi mới thấy món thịtbò của bàxã làm ngonhơn. Cuốicùng thì các bàxã vẫn được lợi, và nhờđó giađình êmấm hơn. Và theo kinhnghiệm của tôi, khi đụngđộ củalạ baogiờ tôi cũng cảmthấy những rungđộng thuở banđầu khi mớibiết gầngũi đànbà vẫncòn dàodạt trong tôi… Khi ngắmnhìn một ngườiđẹp và cảmthấy lòng hammuốn nhụcdục nổilên, thếlà tôi bèn nghĩ, cóthể vợmình khôngđẹp bằng nhưng vũkhí của cô kia có là bàxã mình có, saolại không xài câynhàlávườn mà phải tìmkiếm đâuxa? Hômnào nẩyra được ýnghĩ nầy là hômđó bàxã mình đuợc thiếttiệc trầngian. Các bà nghĩsao?
Ðem ngượclại vấnđề trên ra thảoluận, chỉ khác góccạnh hoánđổi vaitrò, nếu các bà hànhxử mọiviệc như mấy ông nộitướng đãlàm, nghĩa là thườngxuyên đitìm “hoàngtử của lòng nàng” thì các ôngcụ sẽ nghĩsao? Tôi thì tánthưởng hếtmình, nêncó những barrượu hay karaoke mà nơiđó có những chàng hoàngtử bạchmã sẽ ra hầurượu các bà… Ðây không phải “ông ănchả bà ănnem” mà là đểcho đờisống đadạng, ývị và tươimát (fresh) hơn. Và nếu tôi khônglầm thì ở Sàigòn từ nhiều nămnay đãcó dịchvụ này nhưng mới chỉ giớihạn trong lãnhvực phụcvụ bằng điệnthoại diđộng của các ông dànhcho các bà, từ đấmbóp cho tới “full escort services” (tùngphụ tòngsự) và kháchhàng chỉ mới giớihạn dànhcho đasố những bà giàucó nhưng côđơngốichiếc, và dịchvụ nầy được họ biếtđến thôngqua phươngtiện rỉtai. Năm 1999, tờ Tuổitrẻ ở Sàigòn đã làmphóngsự về dịchvụ nầy. Tuynhiên vẫncòn thiếusót những nơi luitới dànhcho các bà để giảiphóng ngườiphụnữ Việtnam rakhỏi những ràngbuộc giáođiều và những hysinh thiệtthòi khôngbìnhđẳng.
Nói đếnđây cóngười sẽ giẩynẩy lên nói tên nầy là conquỷsứ, ai mà nghelời nó sẽ làm bạihoại giaphong thuầnphongmỹtục, phávỡ những giátrị lâuđời của bốnngàn năm vănhiến của nướcViệt! Thựcra tôi khônghề có ýđịnh mượn bàiviết nầy để cổvõ nghề mạidâm dù là chínhthức hay tráhình, tôi chỉ đềcập đến một thựctại mà ai cũng biết, là nghề xưanhưtráiđất nầy qua các thờiđại nó đã từng tồntại sẽ còn mãimãi vềsau. Ta chẳng cần làm luật để hợppháphoá nghề nầy, nhưng ta cóthể biến nó thành một nghề mang hìnhthức taonhã hơn và xếp nó vào loại dịchvụ giảitrí cho cả ông lẫn bà, nơi mà mọingười có chỗ để xảxúbắp. Bên Mỹ có những nơi đànông thoáty cho đànbà xem, sao lại không? Thà tạođiềukiện để cho ông và bà có chỗ luitới giảitrí mộtcách côngkhai hơnlà để cả ông lẫn bà đều thích ănvụng và đi đến những nơi không ai haybiết.
Tôi cólẽ đã đi quáxa rakỏi chủđề kiềunữ qua những mạnđàm tràdưtửuhậu kểttrên, nhưng thựcsự những luậnđàm đó vẫncòn xoayquanh vấnđề đànbà và thútruyhoan, chẳngqua ởđây nhân khi viếtvề Việtnam, tôi muốn phóngbút bànđến mộtsố vấnđề (Việtnam có nhiều vấnđề để bànluận quá nhỉ?) liênquan đến kỹnghệ giảitrí trầmlặng của nướcnhà. Dùmuốndùkhông, đâylà một thựctế, các bà cóthể giảbộ không haybiết gì về đườngđinướcbước của ôngnhà, nhưng ôhay, ông vẫncứ đichơikhuya, chứngnàotậtnấy. Lydị ông chăng? Lấy ông khác thì cũng vậy, mà đasố những ông hiềnnhưmasoeur là những ông khờkhạo nhất. Có ai muốn lấychồng khờ? Có quơđủacảnắm khôngnhỉ? Cólẽ trông nhàhiềntriết đó hiền nhưng có khờ không thì chưachắc — đôikhi tráitim ông còn sôisục hơn dầusôilửabỏng, chỉ không nóira màthôi, nhưng một ngày nàođấy mọisự mới vỡlẽra là “xemvậy chứ khôngphải vậy!”
Trởvềlại chuyện kiềunữ Việtnam, ởđây tôi muốn dành mộtít bútmực để tántụng những “đứctính tuyệtvời” của ngườiphụnữ Việtnam bêncạnh cáiđẹp về nhansắc của họ. Từlúc sinhra chođến cóchồng cócon và cho đếnchết, cólẽ sự hysinh của họ quá lớnlao sovới những đềnđáp mà họ nhậnlại được từ ngườikhác. Ai có maymắn lấyđược vợ Việtnam chắcchắn nhậnbiết điềunầy. Nếu nói đólà những đứctính đã cấuthànhmộtphần của “gen” của ngườiđànbà Việtnam. Câunói cỗlỗxỉ “tạigiatòngphụ, xuấtgiátùngphu, phutửòngtử” nếu còn đượcxem nhưlà một đứctính thì đâylà một đứctính nổibật của ngườiđànbà Việtnam — bên xứ Mỹ nầy bảođảm bạn thắpđuốc trợntrắng conmắt ra để tìm sẽ khôngbaogiờ tìmthấy. Phải nhìnnhận là những giátrị đạođức và xãhội của Việtnam còn phongkiến hơn nước phongkiến Trunghoa là nơi nguồngốc xuấtxứ của nó. Tôi không cổvũ nướcta phải gìngiữ tínhcách nầy vì với tôi, tôi khôngxem đó là đứctính, màlà những ràngbuộc nôlệ dànhcho conngười mà trongđó có mẹ của ta, chị và em gái ta, vợ và congái ta, bạngái ta… và những ngườiphụnữ khác đã bị những giátrị đó chiphối, và kếtquả là tạora sự bấtbìnhđẳng và bấtquânbình trong xãhôi. Ðólà một hìnhthức nôlệ còn tồntại như một giáođiều. Mộtkhi xãhội đã mất quânbình ta khôngthể kỳvọng nó sẽ đạtđược một sựpháttriển lànhmạnh ở nhiều lãnhvực.
Tôi có mâuthuẫn khi đã tántụng ngườiphụnữ Việtnam với những “đứctính tuyệtvời” như đã viết ởtrên? Ðể tôi nóitiếp là ngườiphụnữ Việtnam cầnphải được giảiphóng rakhỏi những kiềmchế, những ràngbuộc, những lềlối của xãhội còn phongkiến của Việtnam. Tạisao, vìđó là lýdo làm cho những tồntại đốixử bấtcông với ngườinữ vẫncòn — đànông vẫncòn tự dànhcho mình cáiquyền tựdo rượuchè mèomỡgàđồng trongkhi ngườiđànbà chỉ biết quanhquẩn trongnhà lochuyện bếpmúc concái…. bạn suynghĩ thửxem, nhưvậy xãhội Việtnam cóthể coi là xãhội lànhmạnh không? Bạn sẽ không ngạcnhiên chútnào khi tôi kếtluận rằng xãhội Việtnam không lànhmạnh — nơi mà đànông đasố đều rượuchè đoạlạc — trongkhiđó mangra sosánh với xãhội của nướcMỹ — trảlời tôi đi hỡi những ông ngườiMỹgốcViệt: cóphải là xãhội Mỹquốc có một cuộcsống lànhmạnh hơnnhiều, phải vậy không?
Thếlà tôi đã điđến một phảnđề của những điều tôi đã viếtra về cáithú truytìm cáiđẹp ở những kiềunữ Áchâu, trongđó có kiềunữ Việtnam. Tôi khôngthấy cógì trởngại trong vấnđề nầy — trên quảđất, không một lềluật nào có thể viết thành luậtlệ ngăncấm tôi trong việcthưởngthức những mónngonvậtlạ mà ởđây cụthể là chiêmngưỡng suytôn cáiđẹp thầnthánh kỳdiệu của những nàng kiềunữ Áchâu!
dchph
Hè 2005